Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 130: Sáng sớm 4
⬅ Trước Tiếp ➡
Quân tử báo thù mười năm cũng chưa muộn, anh còn chưa quên chuyện anh vợ muốn hai vợ chồng bọn họ chia giường ngủ. Đúng vậy, đó là chuyện ông cụ Lâm bảo làm, nhưng anh không đắc tội nổi ông cụ Lâm, cũng không thể đắc tội. Vậy thì không có biện pháp, chỉ có thể lấy Lâm Kính ra khai đao, chuyện ngày hôm qua cũng vậy, nếu anh không trả thù thì không gọi là Kỷ Lăng Giang.
Chuông di động của Lâm Kính vang lên, là Lâm Tuyết Nhân gọi tới. Lâm Tuyết Nhân nói với anh ta Cố Kiều đã trở về, không cần tìm nữa.
“Không tiễn.” Kỷ Lăng Giang nói.
Lâm Kính không thèm nhìn anh một cái, trực tiếp rời đi.
Từng là bạn học người anh em không biết sao lại thành ra như vậy, nhưng hai người đều có tính cách lòng dạ hẹp hòi, ai cũng không muốn lùi một bước, hữu nghị tan vỡ, sau này sẽ thấy được.
Lâm Kính đã rời đi, đương nhiên là Kỷ Lăng Giang sẽ lên lầu tiếp tục tăng tiến tình cảm với vợ anh.
Vừa mở cửa, thiếu chút nữa va vào đầu cô gái nhỏ, hóa ra cô đang dán sát vào cửa nhìn lén.
Kỷ Lăng Giang nhìn cô, cúc áo đã cài hẳn hoi, còn mặc thêm quần của anh, nhưng mà quá to, nhìn y như đứa bé mặc trộm quần áo của người lớn. Anh cười nói: “Cục cưng, có đau không?”
Lâm Khả Ngải sờ đầu, lắc đầu nói: “Sau này anh đừng động vào chuyện của anh trai em và Kiều Kiều, hai bọn họ ở mặt ngoài nhìn như không có gì, thực ra có tình cảm, cẩn thận chọc bọn họ sau này bọn họ cùng nhau đối phó anh.”
Anh vẫn cười, quần áo trên người cô gái nhỏ này nhìn quá buồn cười.
Lâm Khả Ngải đấm anh: “Anh còn cười! Đi mua quần áo cho em, em không có quần áo để mặc!”
Không phải nói phụ nữ mặc áo sơmi của đàn ông là dụ hoặc nhất sao? Vì sao người đàn ông của cô không lập tức đè cô ra? Còn liên tục cười cô?
Kỷ Lăng Giang nghe lệnh, vội vàng rời khỏi biệt thự Kỷ gia đi mua quần áo cho cô. Anh sợ ở thêm lúc nữa anh sẽ không nhịn được cười ra tiếng, chọc cô vợ nhỏ không vui thì phiền phức lắm.
Chọn váy phù hợp với khí chất của cô vợ nhỏ, lúc tìm đồ lót thì hơi khó khăn, tìm mấy nhà mới tìm được số đo áσ ɭóŧ của Lâm Khả Ngải, phòng ngừa ngộ nhỡ anh còn đặc biệt mua số to hơn.
Ra khỏi trung tâm thương mại, anh nhận được tin nhắn của Louise, anh gọi điện thoại lại.
“Mẹ, mẹ đang ở đâu?”
“Mẹ đang ở sân bay.” Louise nói.
“Sân bay nào? Con đi tiễn mẹ.” Rõ ràng đã mua vé máy bay cho bà ấy vào ngày mai, sao đột nhiên gấp như thế?
⬅ Trước Tiếp ➡