Người phụ nữ thỏa mãn kêu dâʍ, bộ phận quan trọng từ trên xuống dưới đều được người đàn ông thưởng thức, sướng tới mức cô lắc mông. Cái mông nhỏ mềm mại bị đâm, giống như yêu tinh không xương tứ chi quấn lấy cơ thể người đàn ông.
Kỷ Lăng Giang đánh lên mông cô một cái, thao cô tàn nhẫn một chút, nói mơ hồ: “Tiểu dâʍ phụ… Ừm… Lại thiếu thao đúng không?”
Tiểu dâʍ phụ chính là lãng hóa không biết sâu cạn, mới đối đãi dịu dàng một lát đã chạy tới tìm thao, bị người đàn ông tàn nhẫn một lúc, cơ thể lập tức mềm nhũn. Lúc này cô kẹp eo người đàn ông, ở bên tai anh nói những lời dâʍ đãиɠ mắc cỡ.
“A… Ừm… Hôm nay thật vui vẻ… A a a… Ăn đại côn ŧᏂịŧ của ông xã… A… Ừm a… Còn bị, còn bị ông xã thao cao trào… A… Thật sướng… A a…”
“Côn ŧᏂịŧ của ông xã to như thế… A a a… A a… Thao thật mạnh… Ừm a a… Đâm chết tao hóa… A a…”
“Dâʍ phụ thiếu thao! Chính là vật nhỏ dâʍ tiện!” Người đàn ông chửi bậy một tiếng, cắn núʍ ѵú của người phụ nữ kéo ra, hàm răng không nhẹ không nặng cọ xát, đều khiến thịt viên sung huyết sưng lên.
Anh biết tiểu tao hóa nhà anh ở trên giường không thể đối đãi dịu dàng, phải thao một cách thô bạo, khiến cô biết cái gì gọi là đàn ông chân chính. Kỷ Lăng Giang ôm mông cô, cơ thể điên cuồng thao mấy cái, trên dưới không nhàn rỗi, thi hành “bạo lực” của người đàn ông với cơ thể người phụ nữ.
“Anh thật mạnh… A a a… A a a… Quá suиɠ sướиɠ… Ừm a…” Cô gái nhỏ nắm lấy cánh tay anh, cắn lên cổ anh một cái, vẫn không thể phát tiết tâm lý và sảng khoái thừa nhận trên sinh lý.
Người đàn ông sắp bị cô cắn chảy máu, đương nhiên sẽ không lưu tình, qυყ đầυ đấu đá lung tung trong cơ thể, tùy ý chọc mị thịt của người phụ nữ, thường chạm tới hoa tâm. Chỉ trong nháy mắt chọc người phụ nữ kêu dâʍ, anh nắm ngay chỗ hiểm, ôm người phụ nữ thao mạnh.
Lâm Khả Ngải có chút choáng váng, bụng bị cắm côn ŧᏂịŧ của anh, còn có một đống tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠, mỗi cái cắm vào đều cảm thấy hơi trướng. Nhưng anh cũng làm cô rất thoải mái, cơ thể mềm nhũn không biết đang ở nơi đâu.
“Tiểu lãng nữ, đói bụng nhiều ngày như vậy, hôm nay để anh ăn no đi.”
“Ừm… A a… Cũng đút no Ngải Ngải… Ừm a… A a… A…”
“Đại côn ŧᏂịŧ đút no cục cưng nhỏ bé của anh có được không?”
“A… Được… Ừm a a… Đại côn ŧᏂịŧ ăn ngon… Ừm… A a…”
“Cô bé dâʍ đãиɠ! Trời sinh là tao hóa cho anh thao! Đút tao huyệt ăn côn ŧᏂịŧ! Ăn nhiều một chút! A!”