Miệng anh ta không nói ra được những lời hay, lúc này người đàn ông ngoại trừ lời nói dâʍ thì không nói được lời khác, liên tục suy nghĩ chơi cô thế nào, không còn tâm tư nghĩ chuyện khác.
Lâm Khả Ngải sắp khóc, khóe mắt chứa nước mắt, trên người đầy mồ hôi, cái miệng nhỏ không chứa được nước bọt chảy ra, tiểu huyệt phía dưới còn ào ào ra dâʍ ŧᏂủy̠, hợp với câu nói phụ nữ làm bằng nước, toàn bộ đều như búp bê nước.
Người phụ nữ lắc cái đầu, không ngừng rêи ɾỉ: “Ừm… A a… Không được… Ừm… Ừm a… Không được… A a a a a… Ừm… A…”
Giống như nắm lấy cọng rơm cứu mạng nắm tay người đàn ông, cơ thể không nhịn được run lẩy bẩy, phập phồng theo động tác của người đàn ông, giống như lập tức bị ném lên không trung sau đó đột nhiên ngã mạnh xuống, thậm chí suýt đập đầu vào cạnh giường. Cô trông rất dâʍ đãиɠ, đáy hυyệt̠ chịu từng trận va chạm, hoa tâm mềm mại bị qυყ đầυ cường hãn của anh cọ xát ấn, thủy dịch ấm áp vừa lúc tưới lên qυყ đầυ của người đàn ông, người đàn ông bị rót tới tê dại, càng thêm dùng sức. Dùng sức thật mạnh mang tới sảng khoái cho người phụ nữ, thủy dịch chảy ra, cứ vòng tới vòng lui như vậy.
“A… Ừm a a… A a… Ừm…”
Chỉ trong nháy mắt giống như chạm vào điểm nào đó, cơ thể người phụ nữ run rẩy tiết hoàn toàn, cao trào tới đột ngột, nhục huyệt không có dấu hiệu bắt đầu kẹp chặt co giật, qυყ đầυ cắm vào đáy hυyệt̠ bị mút chặt. Kỷ Lăng Giang hoàn toàn không phòng bị, bị dâʍ đãиɠ của cô khiến sống lưng tê dại, không nhịn được bắn ra nùng tinh trắng đục, từng giọt rót vào tao huyệt của người phụ nữ.
Côn ŧᏂịŧ cắm đầy hoa huyệt, tϊиɧ ɖϊ©h͙ rót vào và dâʍ ŧᏂủy̠ cô tiết ra bị côn ŧᏂịŧ chặn, không chảy ra được chút nào.
Vợ chồng son trải qua sóng lớn vừa rồi, hiện giờ hơi hoàn hồn, Kỷ Lăng Giang hôn lên gương mặt đầy nước mắt của cô vợ nhỏ, nói: “Cục cưng, sao còn khóc?”
Lâm Khả Ngải lại ấm ức, cao giọng nói: “Còn không phải tại anh dùng sức… Quá to… Em không chịu nổi…”
Người đàn ông hồi tưởng lại vừa rồi, thực sự khiến anh sướng muốn chết.
Kỷ Lăng Giang hỏi cô: “Vừa rồi chạm vào tao tâm của em sao? Tiểu tao hóa chưa từng trải qua thao như vậy, vừa làm đã cao trào.”
“Ừm…”
Kỷ Lăng Giang bế cô lên, xoay người, mình ngồi ở đầu giường đổi thành cô cưỡi lên người mình, mặt đối mặt với cô. Phía dưới chặt khít, không tiết ra một chút, côn ŧᏂịŧ còn thẳng tắp cắm trong tiểu tao huyệt, hai chân cô quấn lấy eo anh.
“Sâu như vậy…”