Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 107: Váy cưới 4
⬅ Trước Tiếp ➡
Người đàn ông không nói gì, chỉ ôm cô lại điên cuồng hôn một lát, mãi đến khi cô cảm thấy sắp không thở nổi mới buông ra. Hai người mặc như vậy đi lên lầu, đi chụp ảnh cưới.
“Em có thể mặc bộ lễ phục màu hồng phấn kia, cùng với mấy bộ mà anh bảo không được chụp hay không?” Lâm Khả Ngải nhìn chồng mình, cầu xin.
Kỷ Lăng Giang liếc mắt nhìn người chụp ảnh lảm nhảm như đàn bà, gật đầu đồng ý. Dù sao thứ như ảnh cưới sau này chỉ có hai bọn họ được xem, người đàn ông khác không nhìn thấy, nếu cô thích thì mua hết mấy bộ này. Mấy bộ lễ phục này đều độc nhất vô nhị, sau khi cô mặc vào nhà thiết kế sẽ không bán lại cho những người khác.
Lâm Khả Ngải không biết, thực ra Kỷ Lăng Giang muốn chụp ảnh khỏa thân của cô, nhưng mộng tưởng này, sớm muộn gì cũng sẽ thực hiện được… Ngày ngày, ngoại trừ người đàn ông dục cầu bất mãn ra, Lâm Khả Ngải rất vui vẻ, đáng tiếc trời có mưa gió thất thường, tâm trạng tốt của cô cũng nát theo như vậy.
Lâm Khả Ngải thèm ăn, khi đi ngang qua cửa hàng bánh kem muốn đi vào mua một miếng, bảo Kỷ Lăng Giang ở trong xe đợi. Không ngờ tới khi ra ngoài, vậy mà gặp gỡ con trai nhà hàng xóm Lưu Tĩnh Duyên.
Nhà Lưu Tĩnh Duyên mở quán cơm, bên cạnh cửa hàng bán hoa của Lâm Tuyết Nhân, có đôi khi cô sẽ tới nhà anh ta ăn cơm. Sau này nhà Lưu Tĩnh Duyên di dân, đến bây giờ đã nhiều năm không gặp, nếu không phải anh ta gọi cô, thiếu chút nữa cô không nhận ra.
“Ngải Ngải, em sống thế nào? Đây là địa chỉ nhà anh hiện giờ, có rảnh tới ngồi một lát, cha mẹ anh thường xuyên nhắc tới em.” Lưu Tĩnh Duyên đẩy mắt kính, thẹn thùng nói.
Không đợi Lâm Khả Ngải kịp phản ứng, tay đã được nhét một tờ giấy.
Đối mặt với tờ giấy này, Lâm Khả Ngải còn có thể nói gì? Cho dù tràn ngập xấu hổ, cũng chỉ có thể cười nói: “Ừm. Đợi em rảnh sẽ cùng mẹ tới thăm chú dì, mẹ em vẫn luôn nhắc tới bọn họ.”
Liếc thoáng qua thấy người đàn ông xuống xe, còn đi về phía cô. Lâm Khả Ngải nghĩ anh sốt ruột, định trấn an chồng trước bảo anh trở về xe ngồi.
Nhưng không ngờ tới, vậy mà Lưu Tĩnh Duyên giữ chặt cổ tay cô.
“Đừng đi mà! Em còn chưa đưa số điện thoại…”
Người đàn ông này còn chưa nói xong đã thấy một người đàn ông đứng trước mặt anh ta, cường thế cướp tay Lâm Khả Ngải từ tay anh ta ra, lấy tư thế chiếm hữu ôm người phụ nữ.
“Ách… Vị này là?”
“Chào cậu, tôi là chồng của Ngải Ngải, Kỷ Lăng Giang.”
⬅ Trước Tiếp ➡