Số lần Lâm Khả Ngải tự an ủi có thể đếm trên đầu ngón tay, cô là được người đàn ông sủng thành công chúa nhỏ. Ở phương diện tình ái có khi nào để cô chịu ấm ức, mọi việc đều có người đàn ông lo, căn bản không cần cô tự mình ra tay, cô chỉ cần nằm hưởng thụ là được.
Trải qua chỉ điểm của người đàn ông, Lâm Khả Ngải tìm được điểm G khiến cô vui sướng. Cô xoa hạt đậu nhỏ, chậm rãi tìm được bí quyết tự an ủi.
“Ừm a… A… Thao tới điểm G… A a… Thật sướng… A a…. Tiểu huyệt cảm thấy sướng… Ừm… Thoải mái…”
Cô cảm thấy thịt non trong tiểu huyệt hàm chứa ngón tay cô, mỗi lần cắm tới điểm G đều có thể kéo ra được một chút ái dịch. Tao huyệt của người phụ nữ chính là suối phun kỳ diệu, chân của cô còn treo trên tay vịn ghế dựa mở rộng chân, tiểu hυyệŧ giống như đi tiểu phun nước với cameras đối diện.
“Ngải Ngải… Ừm a… Làm phát sóng trực tiếp… A… Biểu diễn thao huyệt… A a… Ừm… Cho khách quan xem… Ừm ừm… Khách quan… A… Đẹp không… Ừm a… Dùng ngón tay thao… Thật sướng… Ừm…” Lâm Khả Ngải cảm thấy mình giống như nữ streamer trên trang web phát sóng trực tiếp khoe khoang phong tao, không ngừng bày ra giá trị cơ thể của mình với người đàn ông.
Hơi thở dâʍ mị sắc tình, cho dù cách màn hình cũng không thể ngăn cản. Kỷ Lăng Giang nhìn cô biểu diễn, côn ŧᏂịŧ to tới một mức độ nhất định, anh cũng không ngừng an ủi mình, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm tư thế quyến rũ của người phụ nữ trong video, sợ bỏ lỡ bất cứ chi tiết mỹ lệ nào của cô.
“Tiểu dâʍ phụ… Có phải đang ảo tưởng mình là nữ streamer hay không? Hửm? Có rất nhiều người đàn ông đang nhìn tao hυyệŧ của em, có phải thực sướng hay không? Muốn bị đàn ông thao?”
Lâm Khả Ngải thở hổn hển kịch liệt nói: “A a… Muốn bị khách quan thao… A… Ừm… Muốn bị đại côn ŧᏂịŧ của khách quan… Ừm… Thao tới cao trào… A a a…”
Âm đế đã bị cô cọ xát đến đau, Lâm Khả Ngải cảm thấy mình tới một giới hạn, thiếu chút nữa là cao trào.
“Tao hóa, anh muốn dẫn em đi dã ngoại phát sóng trực tiếp đánh dã chiến, dùng đại côn ŧᏂịŧ của anh thao lỏng tiểu dâʍ huyệt của em… A… Tiểu hυyệŧ của Ngải Ngải thật lãng, mùi dâʍ ŧᏂủy̠ ngay cả chó hoang bên đường đều có thể ngửi thấy, còn tưởng là có cái nhỏ động dục nào đấy… Bảo chó hoang tới đây thao Ngải Ngải có được không?”
Kỷ Lăng Giang phác họa ra một loại cảnh tượng, Lâm Khả Ngải nghe xong có loại kɧoáı ©ảʍ cảm thấy thẹn, hàm răng cắn chặt môi, không vui lắc đầu mang theo khóc nức nở nói: “Ô… Đừng mà… Không muốn bị chó hoang thao… A a… Chán ghét anh… A… Ngải Ngải chỉ cần… Ừm… Chỉ cần côn ŧᏂịŧ của khách quan… Ừm a…”