Chương 22
“Bề ngoài là vì công vụ, thực ra là báo thù cho con. Nhưng nói đến chuyện riêng, ai biết ông ta có phải muốn nhân cơ hội này nuốt trọn Yểm Nguyệt Phường hay không. Ta đoán ông ta định mượn trận này để lập uy ở Trung Vực, ai ngờ xuất sư bất lợi, mất liền bốn đồ đệ. Ngươi không thấy sắc mặt Trần sư bá khi hay tin đâu, tím như gan heo ấy chứ, miệng thì hô hoán phải lăng trì tên tặc tử kia để tế vong linh đồ nhi. Ha Không soi lại bản thân xem có lượng sức không, thứ nước đục thế này mà đám tiểu tông tiểu phái cũng dám đâm đầu vào à?”
Hắn vừa ôm đầu ngáp một cái vừa lẩm bẩm “Không biết phía trước đánh đến mức nào rồi, chúng ta cứ lảng vảng ở đây mãi cũng chán quá đi mất.”
“Đã thấy nhàm chán, chi bằng hai vị đạo hữu đến Bạch Ngọc Lâu xem náo nhiệt một phen?”
Hai đệ tử lập tức giật mình. Dưới hành lang trang trí đèn kết hoa, không biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người cao gầy ngạo nghễ, mái tóc dài như lụa đen, được buộc bằng một chiếc trâm bạch ngọc hình ve sầu nhỏ nhắn, hai dải mũ quan buông xuống ngang vai.
Giọng nói kia trong trẻo như ngọc vỡ ở núi Côn, thế nhưng Bạch Lê vừa nghe thấy đầu gối lập tức mềm nhũn, nàng hít một hơi lạnh Đây chẳng phải… chẳng phải… đúng là oan gia ngõ hẹp
“Thì ra là Tiết thiếu chủ.” Hai đệ tử Kiếm tông nhanh chóng nhận ra thân phận đối phương, lập tức buông lỏng cảnh giác, chắp tay thi lễ “Thiếu chủ không biết đấy thôi, đại sư huynh đã dẫn người bao vây Bạch Ngọc Lâu rồi, bọn ta chỉ lo tuần tra khu vực tổ đường… À mà, khi nãy không thấy thiếu chủ, người đã đi đâu vậy?”
Giọng nói kia vẫn mang ý cười “Ai tìm ta?”
“Không, không, không ai tìm cả.” Hai đệ tử luống cuống xua tay, tranh nhau đáp lời “Chúng ta vừa tuần tra vừa tìm người, tình hình trước mắt hỗn loạn, sợ người đi một mình sẽ gặp nguy hiểm, nên mới vội hỏi vậy.”
“Thì ra là các ngươi đang tuần tra à.”
Hai người kia ngớ người, cái gì gọi là “thì ra”? Tuần tra vốn dĩ là nhiệm vụ của họ, chẳng phải chuyện đương nhiên hay sao?
Nhưng nghĩ đến thân phận của đối phương, họ cũng không dám hỏi nhiềụ
“Lúc ta đến, tình cờ gặp Đoạn Nhạc sư thúc, ông ấy đang thiếu người, hay hai ngươi qua đó giúp một tay? Chỗ này vắng vẻ chẳng có gì đáng xem, nếu có cá lọt lưới chạy vào, có ta ở đây cũng không thoát được đâụ”
Tiết thiếu chủ từ Đông Vực tới, tính cách ôn hòa hiếm thấy, chưa từng mang dáng vẻ kênh kiệu của công tử thế gia, lần liên minh ba tông phái này cũng rất biết cách kết giao, khiến người khác không khỏi có thiện cảm.
Hai đệ tử vốn tuần tra đã chán ngấy, sớm muốn ra tiền tuyến xem thử, nay thấy không có gì đáng ngờ, đã vận kiếm quang bay vút về phía trời Tây mây đỏ dày đặc.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai luồng kiếm quang kia như diều đứt dây, rơi thẳng xuống đất, hóa thành hai vệt máu loang loáng giữa màn đêm mù mịt.
“Thật đáng tiếc.” Giọng nói dịu dàng mang theo ý cười của thiếu niên vang lên, chất giọng êm ái như trăng thanh gió mát nhưng lời thốt ra lại đầy ác ý “Bay sai hướng rồi.”
Má nó? Má nó? Thế mà cũng giết người diệt khẩu luôn à? Có còn chút nhân tính nào không đấy?
Bạch Lê lăn một vòng, chui vào căn phòng bên cạnh, tay run lẩy bẩy đóng chặt cửa lại.