Con Kế Tinh Quái
CHƯƠNG 3
⬅ Trước Tiếp ➡
Chu Diệc Tuyết lắc đầu, từ trên ghế đứng lên, cụp mắt nhìn cô ấy rồi thản nhiên trả lời "Không cần đâu, là do con quá chờ mong tài nấu nướng của mẹ.”
“Vậy lần sau mẹ sẽ cố gắng..." Tống Nhã Chi có chút bị đả kích, không ngờ cô con gái này lại kén ăn như vậy, sớm biết như vậy, cô ấy đã nhờ bà Lưu giúp đỡ.
"Nhưng bây giờ con vẫn còn đói, mẹ nói xem phải làm sao bây giờ?" Chu Diệc Tuyết chậm rãi đi tới, nhìn cô ấy, có chút nghiền ngẫm nói.
"Vậy để mẹ đi xem xem tɾong nhà còn có cái gì khác có thể ăn không, con muốn ăn cái gì?"
Tống Nhã Chi nói xong, sắp đứng dậy, lại bị Chu Diệc Tuyết bắt lấy bả vai, ấn trở lại ghế.
"Diệc Tuyết, con đang làm gì vậy?" Cô ấy có chút mờ mịt, còn không hiểu sao lại cảm thấy khẩn trương, nhìn khuôn mặt sắc sảo lại có chút tuấn tú của Chu Diệc Tuyết, cô ấy hơi yếu ớt hỏi.
“Con muốn ăn vú sữa của mẹ, có được không?" Mái tóc mềm mại của Chu Diệc Tuyết rũ xuống trên gương mặt của Tống Nhã Chi, đôi mắt tɾong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn cô ấy, đôi môi phấn hồng mở ra, thế mà cô lại hỏi như vậy.
“A... con nói cái gì vậy? Diệc Tuyết con... ha ha... con làm gì vậy?"Tống Nhã Chi còn chưa hiểu ý Chu Diệc Tuyết, hai nút áo trên cổ áo liền áo của cô ấy đã bị cởi ra.
Ngay sau đó, đôi tay nhỏ bé kia nắm lấy bả vai cô ấy rồi đẩy ra, cởi váy cô ấy xuống, cởi đến trên cánh tay, trên lưng.
“Diệc Tuyết, con đang làm gì vậy? Mau đứng lên đi, mẹ... A " Tống Nhã Chi đang nói, cơ thể mềm mại run rẩy, trông vô cùng kiều diễm.
Bởi vì Chu Diệc Tuyết đã tháo ra cái áo ngực màu xanh nhạt của Tống Nhã Chi xuống, cặp ngực trắng nõn tròn trịa của cô ấy hoàn toàn bị lộ ra, trên đỉnh có hai hạt nhỏ phấn nộn, lắc lư theo sự rung động của cơ thể cô ấy.
"Mẹ là mẹ nhỏ của con, để con ăn vài ngụm sữa của mẹ, có phải là một chuyện rấthợp lý hợp tình không?" Chu Diệc Tuyết khom lưng đứng trước mặt Tống Nhã Chi, hai tay ôm lấy cặρ vú xinh đẹp của cô ấy, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
“Sao con có thể ăn sữa của mẹ chứ... A... Đừng mà, tɾong nhà có sữa chua, sữa tinh khiết, sữa dừa... Cái gì cũng có hết "
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhã Chi tái nhợt, cô ấy cụp mắt khẩn trương nhìn bộ ngực của mình, trông thấy cặp ngực trắng nõn mềm mại kia đang bị Chu Diệc Tuyết nắm lấy rồi đảo vòng xoa bóp.
Cả người cô ấy đều cảm thấy bối rối, Tống Nhã Chi có làm sao cũng không nghĩ tới Chu Diệc Tuyết sẽ đối xử với cô ấy như vậy, cơ thể mềm mại cũng run rẩy theo, hai bên đùi ở phía dưới vội vàng khép lại, kẹp chặt vào nhaụ
“Con chỉ cần sữa của mẹ mà thôi, có được không?" Chu Diệc Tuyết cụp mắt nhìn Tống Nhã Chi, nhìn cặρ vú mềm mại bị xoa bóp mãi không ngừng, thản nhiên hỏi.
Cô cúi đầu, đầu lưỡi rơi xuống, liếm vú sữa mềm mại kia một cách nhẹ nhàng, một chút rồi lại một chút.
Có thể cảm giác được rõ ràng bầu vú mềm mại, mịn màng như thế nào, còn có phản ứng kìm lòng không đậu của người phụ nữ.
Cô nắm chặt lấy cặρ vú mềm mại no đủ hơn nữa, để cho bộ ngực nhỏ phấn nộn kia ngửa lên, đầu lưỡi đè lên, rấtngả ngớn liếm nó qua lại, khıêu khích.
"A... không được, không thể... không thể làm mẹ như vậy, chúng ta đang... loạn luân đó " Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhã Chi lúc trắng lúc đỏ, cái miệng nhỏ nhắn xinh đẹp yếu ớt nói.
Tống Nhã Chi giãy dụa ở nơi đó, phản kháng, Chu Diệc Tuyết cũng chẳng hề động đậy một chút nào, ngược lại cô vẫn cầm lấy rồi xoa bóp cặρ vú sữa mềm mại mê người này, đầu lưỡi linh hoạt liếm bộ ngực nhỏ phấn nộn đáng yêu kia càng ma͙nh bạo hơn.
⬅ Trước Tiếp ➡