Giọng nói, rõ rang rất châm chọc.
Kiều Tịch Hoàn mím môi, cảm nhận được ánh mắt khác thường khắp nơi đang nhìn mình, cười nói:
“Ba, nhà họ Cố của chúng ta là nhà giàu có quyền quý ở Thượng Hải, cũng có danh tiếng trong xã hội thượng lưu, nhưng đối với những người dân bình thường mà nói, Cố thị cũng không đi sâu vào long người, con biết ba luôn khiêm tốn, nhưng mà thi thoảng làm một số tuyên truyền nhỏ, cá nhân con cảm thấy đây là một việc tốt. Mấy ngày trước, Tử Thần vô tình nói với con, nói chú hai đang bàn chuyện hợp tác với James tiên sinh ở Mỹ, James tiên sinh là một nhà từ thiện có tiếng, bước chân của ông ấy đi đến đâu cũng có sản nghiệp từ thiện của riêng mình. Con nghĩ, nếu như có nhiều xí nghiệp đồng dạng muốn hợp tác, ông ấy có phải sẽ cân nhắc đến tập đoàn của chúng ta hay không?”
Sắc mặt của Cố Diệu thoáng chốc đã thay đổi.
Biến hóa thật rõ ràng, điều này hoàn toàn không giống với những rung động trước kia, có thể khiến cho người từng trải qua nhiều mưa to gió lớn như ông thay đổi sắc mặt như vậy, mọi người đều liếc mắt nhìn nhau.
Kiều Tịch Hoàn cười cười, bình tĩnh, ung dung như thế, hình như không phát hiện sắc mặt của Cố Diệu thay đổi, không chậm không vội tiếp tục nói:
“Sáng sớm hôm nay con đã đến công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn để bàn điều kiện mua lại bình gốm sứ thật ấy, bởi vì chưa thành công nên tâm trạng của con không tốt, đi một vòng trên đường, vô ý nhìn thấy buổi đấu giá này, nghe nói là làm từ thiện, đương nhiên phải đi rồi. Khi ấy con cũng không suy nghĩ nhiều lắm, chỉ một mực làm theo suy nghĩ của mình. Ba, con biết lỗi rồi, lần sau con sẽ chú ý.”
Kiều Tịch Hoàn giải thích hành động hôm nay, cũng nhân tiện nói mình rất để ý đến chuyện món đồ gốm của Cố Diệu.
Cô đều biết rất rõ, muốn lấy lòng một người thì phải nói hợp ý người đó.
“Chị dâu, bây giờ chị nói còn hay hơn hát nữa, lúc trước chúng ta đi thử bộ lễ phục này, chị cứ nhìn nó trân trân, hận một nỗi không thể biến nó thành của mình…”
“Em dâu, chị gả vào Cố gia nhiều năm như vậy, bỏ qua 3 năm chị ngồi tù, 3 năm qua chị chưa từng chĩa mũi vào người nào hết” Kiều Tịch Hoàn dùng ánh mắt vô tội nhìn Ngôn Hân Đồng.
“Tôi chĩa mũi vào chị sao?. Tôi chỉ nói đúng sự thật thôi.” Ngôn Hân Đồng nhịn không được, giọng nói lớn hơn một chút.
Kiều Tịch Hoàn cũng không nhiều lời, đáp án không cần nói cũng biết.
Tất cả mọi người đều nhìn thấy, một hai rõ ràng.
Ngôn Hân Đồng trong nháy mắt cũng phát hiện lời nói của mình không thích hợp, đang muốn mở miệng giải thích thì Cố Tử Hàn đã nói:
“Câm miệng”
Ngôn Hân Đồng nhìn Cố Tử Hàn, mặt trắng không còn chút máu, cắn môi, nhưng cũng không dám mở miệng.
Khóe miệng của Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, nhìn Cố Tử Hàn.
Cố Tử Hàn cũng nhìn cô.
4 mắt nhìn nhau, lòng Kiều Tịch Hoàn đột nhiên khẽ động.
Cảm xúc mãnh liệt như vậy.
Cho dù chỉ một ánh mắt mà thôi. Kiều Tịch Hoàn, có cần phản ứng lớn như vậy không?.
Cô hơi nắm chặt ngón tay của mình, ép mình phải bình tĩnh một chút.
Cô sợ một giây sau, tim đập quá nhanh, mình sẽ đi đời nhà ma.
Cố Tử Thần ngồi ở bên cạnh Kiều Tịch Hoàn, cho nên có thể cảm nhận rõ ràng người bên cạnh đang cố hết sức để kiềm chế biến hóa cảm xúc. Khóe miệng anh cong lên một nụ cười nhạt ít không để người khác nhìn thấy, lướt qua trong giây lát.
Phòng khách yên tĩnh, không gian dường như chìm trong cảm giác nghẹt thở.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Diệu.
Ông không mở miệng nói chuyện, cho nên người khác cũng không dám mở miệng.