Bước chân của cô chợt dừng lại trước màn hình LTE hình ảnh chất lượng cao, phía trên màn hình có ảnh của Tề Lăng Phong, rõ ràng như vậy, nghe có ai nói gì đó bên tai, cô quay đầu lại nhìn những cô gái dùng vẻ mặt ái mộ nhìn Tề Lăng Phong, háo sắc nói:
“Nếu như tôi có thể có người bạn trai si tình như vậy thì tốt biết mấy…”
Tề Lăng Phong sở hữu tất cả ảo tưởng của những người phụ nữ độc thân….
Cô cười lạnh lùng, lạnh lùng cười., cười đi đến đầu đường gọi taxi.
Vừa rồi, trên màn hình đã nói, Tề Lăng Phong muốn dùng bộ lễ phục kết hôn của bọn họ bán đấu giá để quyên góp cho tổ chức từ thiện, một là sợ mình thấy vật sẽ đau lòng, hai là muốn mọi người trên toàn thế giới nhớ vị hôn thê của anh Hoắc Tiểu Khê là người phụ nữ xinh đẹp nhất, thiện lương nhất….
Một câu chuyện tình yêu thê mỹ cảm động biết bao…
Trong khoảnh khắc ấy Kiều Tịch Hoàn cảm thấy mình cảm động đến rơi lệ…
“Tiểu thư, cô muốn đi đâu?” Tài xế taxi hỏi.
“Phòng đấu giá viện bảo tàng” Kiều Tịch Hoàn ngước mắt, vẻ mặt lạnh lung.
Xe chạy một mạch đến nơi.
Kiều Tịch Hoàn cũng không biết tâm trạng của cô lúc này như thế nào, khi cô ngồi ở trong phòng đấu giá, có thể bình tĩnh nhìn bộ lễ phục màu trắng đính thủy tinh trong suốt treo ở phía trên được bảo tồn rất khá, mỗi viên kim cương vô giá ở dưới ánh đèn tỏa ra ánh sang xinh đẹp dị thường, giống như mộng ảo.
Mà giờ đây cô lại cảm thấy những viên kim cương ấy đang châm chọc cô, đều đang nhìn kết cục của cô, đều đang chê cười cô.
Hoắc Tiểu Khê, mày thật là ngu xuẩn.
Ngu xuẩn khiến cho người ta ôm bụng cười lăn lộn.
“Khụ, khụ”
Trên đài chủ tịch, một người đàn ông xuất hiện, tiến hành chủ trì bán đấu giá, ông ta hắng giọng, trình bày qua loa lai lịch của bộ lễ phục này, giọng nói uyển chuyển, êm tai, lệ rơi ròng ròng:
“….Cuối cùng, bộ lễ phục này sẽ thuộc về người ra giá cao nhất, giá bắt đầu kêu là 50 vạn, bắt đầu”
“50 vạn.”
“55 vạn.”
“70 vạn.”
“…”
“80 vạn.”
“100 vạn. “
“100 vạn lần thứ nhất, 100 vạn lần thứ hai…”
“150 vạn”
Toàn trường ồ cả lên.
Mọi người quay đầu nhìn nhìn một chút.
Không phải Kiều Tịch Hoàn, kỳ thật Kiều Tịch Hoàn cũng đang nhìn về phương hướng ấy, một người phụ nữ, từ góc độ của cô cũng chỉ có thể nhìn thấy mái tóc dài mượt và bộ váy màu trắng của cô ta, cô không nhìn rõ diện mạo của đối phương, nhưng thanh âm lại vô cùng dễ nghe.