“Coi như tôi chưa nói gì hết, tôi ngủ” Kiều Tịch Hoàn xoay người, đưa lưng về phía Cố Tử Thần.
Không thể trêu chọc, thì trốn tránh.
“Tại sao cô biết cháu nội của Cổ Vân Sơn?” Không gian im lặng, Cố Tử Thần đột nhiên mở miệng.
Kiều Tịch Hoàn mím môi: “Không biết”
“Chú ý an nguy của anh” Cố Tử Thần chỉ ném lại một câu, sau đó tắt đèn trong phòng.
Cho nên, khi Kiều Tịch Hoàn kích động xoay người qua, vẫn chưa nhìn thấy biểu cảm của Cố Tử Thần khi nói những lời này, hơn nữa cô hiểu, người đàn ông này sẽ không nói thêm một chữ.
Thế nhưng, cái gì gọi là : “Chú ý an nguy của anh ta?”
Cảm thấy câu nói của Cố Tử Thần chứa một tin tức rất lớn, chết tiệt!. Cô lại không dám ngắt lời anh ta.!
….
Hôm sau, sáng sớm.
Kiều Tịch Hoàn rời khỏi biệt thự Cố gia, trực tiếp đi đến công ty đồ cổ Cổ Vân Sơn.
Vừa mới bước vào đại sảnh, tiếp tân vừa nhìn thấy Kiều Tịch Hoàn, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mỵ đã bị dọa hết hoa dung thất sắc, nơm nớp lo sợ đứng lên: “Tiểu thư, ông chủ của chúng tôi đi vắng…”
“Không sao, tôi chỉ vào đây tham quan thôi”
“Ở đây chúng tôi không đối ngoại…” Tiếp tân nhìn qua như muốn khóc.
Kiều Tịch Hoàn cau mày: “Vậy tôi ngồi ở trong đây một lát”
Nói xong lập tức ngồi ở trên sofa tiếp khách cách đó không xa, dáng vẻ hết sức tự nhiên.
Tiếp tân kinh ngạc nhìn Kiều Tịch Hoàn hơn nửa ngày mới lấy lại được tinh thần, lén lút cầm lấy điện thoại nội bộ:
“Thư ký Văn, phiền anh thông báo với ông chủ, vị tiểu thư đánh anh ấy ngày hôm qua, hôm nay lại đến rồi, bây giờ đang ngồi ở đại sảnh, tôi sợ cô ấy không chờ được sẽ làm ra hành động kinh người”
“Được, tôi biết rồi”. Bên kia cúp điện thoại.
Qua một hồi lâu: “Cô đưa vị tiểu thư ấy đến văn phòng làm việc.”
“Được.” Tiếp tân tựa hồ cảm động đến rơi nước mắt, để điện thoại xuống, vội vã nói:
“Tiểu thư, ông chủ của chúng tôi mời cô.”
Khóe miệng của Kiều Tịch Hoàn hơi cong lên.
Cô biết Cổ Nguyên sợ nhất chính là bị người ta quấn quit làm phiền.
Nhớ ngày đó học trung học, thời điểm đó mọi người đều dậy thì cả rồi, có một bạn nữ đuổi theo anh vào tận toilet nam, sau đó ít nhất một tuần lễ anh không dám đến trường.
Đẩy cửa văn phòng ra, Cổ Nguyên vẫn mặc âu phục màu đen ngồi trước bàn làm việc, ngước mắt nhìn cô một cái, rõ ràng không kiên nhẫn, ra hiệu cho tiếp tân đóng cửa phòng lại.
Kiều Tịch Hoàn từng bước từng bước đến gần anh, tự nhiên ngồi xuống ghế da trước mặt anh.
“Cô muốn thế nào?”