“Em dâu, trước tiên không cần quan tâm chị có tìm được Cổ Nguyên hay không, với thân phận của nhà họ Cố chúng ta, cho dù có quan hệ với Cổ Nguyên, cũng không được xem là trèo cao chứ?”
Sắc mặt của Ngôn Hân Đồng đột nhiên bị kiềm hãm.
Ý của cô là muốn châm chọc cô ta trèo cao người khác mà thôi, không ngờ còn bị cô ta chụp cái mũ trở lại.
Không chỉ có cô ta, những người khác đều mang theo ánh mắt có chút khác biệt nhìn về phía Kiều Tịch Hoàn.
Đặc biệt, là Cố Tử Hàn mới trở về.
Cố Tử Hàn không có nói giúp vợ mình một chữ, ánh mắt như có như không dừng ở trên người Kiều Tịch Hoàn.
Rất hiển nhiên, câu nói ấy của Kiều Tịch Hoàn đã làm cho Ngôn Hân Đồng á khẩu, nhưng lọt vào lỗ tai của Cố Diệu lại là một tư vị khác.
Có thể nói là, một công đôi việc!.
“Con khẳng định là cháu nội của Cổ Vân Sơn tự mình giám định cho con?” Cố Diệu trầm giọng hỏi.
Mặc dù bây giờ Cổ Nguyên chưa có địa vị ở công ty đồ cổ của Cổ Vân Sơn, nhưng mọi người trong giới đồ cổ đều biết, cháu nội của Cổ Vân Sơn có thiên phú hơn người, tư chất thông minh hoàn toàn đều di truyền từ ông nội của anh, nhưng lại rất khiêm tốn giống ông nội anh, rất ít khi xuất hiện trong những trường hợp công cộng, muốn tìm anh ta giám định đồ cổ, thà rằng tìm Cổ Vân Sơn còn thoải mái hơn.
“Con khẳng định, hơn nữa con còn khẳng định bìm gốm thật đang ở trong tay của Cổ Nguyên” Kiều Tịch Hoàn quả quyết nói.
Nét mặt của Cố Diệu âm trầm, sắc mặt cực kì không tốt nhìn Ngôn Hân Đồng: “Khi ấy không phải con nói đã tìm người giám định qua sao?. Tại sao bây giờ lại trở thành đồ giả?!”
“Ba, khi ấy đã từng giám định qua, tìm một người giám định tương đối nổi tiếng, con cũng không biết vì sao…Hơn nữa, đó chỉ là lời nói một phía của chị dâu, mọi người cũng không biết đó có phải là sự thật hay không?” Ngôn Hân Đồng một mực chắc chắn Kiều Tịch Hoàn đang nói dối.
“Con có thể đem bình gốm thật mang về” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng nói.
Cố Diệu nhướng mày lên.
Ông chưa bao giờ coi trọng Kiều Tịch Hoàn, nhưng câu nói của cô, lần đầu tiên khiến ông có chút khiếp sợ.
“Con có thể mang bình gốm thật sự về” Kiều Tịch Hoàn lặp lại, giọng điệu rất kiên định.
Thanh âm kiên định và trong trẻo của Kiều Tịch Hoàn vẫn còn quanh quẩn trong phòng khách.
Tất cả một người đều sửng sờ nhìn, nhìn Kiều Tịch Hoàn đã hoàn toàn thay đổi thành một người khác.
Bỗng nhiên đã trở thành, một người phụ nữ khiến tất cả mọi người xa lạ, một người phụ nữ làm cho người ta không nắm bắt được.
“Bố cho con thời gian một tuần” Cố Diệu nói.
“Được” Kiều Tịch Hoàn gật đầu.
Đúng lúc này, người hầu tiêu sái bước tới, nói với bọn họ có thể dung cơm rồi.
Mọi người rời khỏi sofa, đi vào nhà ăn.
Toàn bộ bữa cơm, Kiều Tịch Hoàn cảm thấy có một ánh mắt thâm thúy đang đảo trên người cô, cô ngẩng đầu thì nhìn thấy một khuôn mặt lạnh như băng, không hề có chút cảm xúc.
Sau bữa cơm, mỗi người đều tự mình trở về phòng.
Kiều Tịch Hoàn nằm ở trên giường của Cố Tử Thần, trong đầu đang suy nghĩ làm sao để lừa lấy được bình gốm trong tay của Cổ Nguyên, nếu như là Hoắc Tiểu Khê thì không cần phải mắc công suy nghĩ như hiện giờ, chỉ lần lấy đi là được, nhiều lắm thì bị anh ta mắng cho một trận. Bây giờ, không chừng đã ở trong cục cảnh sát rồi.
Ban nãy, mình quá xúc động rồi.