⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải cô muốn làm chuyện này sao?.
Mắt cô xoay chuyển 2 vòng, cô cảm thấy não của mình đúng là bị chập mạch rồi!.
Khi cô mím môi muốn đẩy Cố Tử Thần ra, thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy vào.
Hai người quay đầu, nhìn thấy Tiểu Linh đứng ở ngoài cửa, giờ phút này Tiểu Linh tựa hồ cũng sợ ngây người, miệng mở rộng nhìn hình ảnh trước mắt mình.
“Các người, các người đang làm gì?” Tiểu Linh không tin nhìn bọn họ.
Ở trong mắt của người khác, Cố Tử Thần đang đè Kiều Tịch Hoàn ở dưới thân, mà bàn tay cô đang đặt ở chỗ ấy của anh, khỏi cần phải suy nghĩ cũng biết, dáng vẻ ấy bị hiểu lầm đến mức nào!.
“Đã trễ thế này, còn ầm ĩ cái gì?” Ngoài cửa bỗng nhiên vang lên một giọng nữ nghiêm khắc
Tề Tuệ Phân khoác áo, không vui đi đến.
Tề Tuệ Phân đột nhiên ngẩn ra, bà cho rằng mắt của mình bị mờ nên không ngừng dụi dụi mắt.
“Mẹ, chúng con, chúng con…đang xoa tinh dầu” Kiều Tịch Hoàn vội vã buông tay, giật giật cơ thể.
Cố Tử Thần này không nhẹ tí nào, cả người anh ta đè lên người cô, khiến cô không thể nhúc nhích.
Xoa tinh dầu?!
Nói như vậy không phải càng thăng thêm không khí ám muội sao?.
Lỗ tai của Cố Tử Thần trong lúc lơ đãng, phiếm hồng.
“Vậy…Các con cứ tiếp tục, tiếp tục đi, tại vì động tĩnh hơi lớn ….Không sao, người trẻ tuổi thích là được rồi”
Tề Tuệ Phân tựa hồ phản ứng kịp, huých nhẹ Tiểu Linh một cái:
“Đứng lỳ ở đây làm gì, không thấy đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân đang bận việc sao?. Còn không đi?”
“Làm việc” cái gì?
Chẳng qua, cô nhìn thấy đôi mắt không cam lòng của Tiểu Linh, lúc rời đi, thậm chí trong đôi mắt ấy toát lên ánh nhìn ác độc.
Người này…
“Còn không đứng dậy?!” Cô đang suy tư, bỗng nhiên bên tai vang lên giọng nói hết sức lãnh khốc.
Kiều Tịch Hoàn hoàng hồn, nhìn Cố Tử Thần đang đè trên người mình: “Anh không đứng dậy, làm sao tôi đứng dậy được?”
Sắc mặt của Cố Tử Thần càng đen hơn.
Lại chọc đến chỗ đau của mỗ đại thiếu rồi.
Kiều Tịch Hoàn cam chịu số phận đẩy Cố Tử Thần ra, cả người ngồi dưới đất thở hổn hển một hồi lâu, mới đứng lên kéo cánh tay Cố Tử Thần:
“Tôi đỡ anh đứng dậy”
“Không cần. Cô trở về phòng của mình đi”.
⬅ Trước Tiếp ➡