Sau khi Kiều Tịch Hoàn xoay người thì len lén lấy bình tinh dầu ra nhìn một chút, có một số nhiệm vụ nên làm vẫn phải làm.
Khóe miệng của cô cười tà ác, đem chai tinh dầu cất dưới gối của mình rồi tiếp ngủ.
Bóng đêm càng lúc càng sâu.
Cố Tử Thần trèo lên giường lúc nào cô cũng không có ấn tượng, cô nghĩ lúc ấy chắc là cô ngủ như chết, một ngày mệt mỏi thế này, sức khỏe của Kiều Tịch Hoàn không tốt lắm, như vậy đã là cực hạn rồi.
Cô hơi giật giật thân thể, màn đêm ngoài cửa sổ vẫn đen nhánh, xuyên thấu qua màn cửa sổ, tựa hồ có thể nhìn thấy ánh đèn đường thấp thoáng chiếu vào trong phòng.
Cô nhẹ nhàng lấy di động của mình ra nhìn thời gian.
Rạng sáng 4h30.
Người bên cạnh truyền đến tiếng hít thở đều đều, không tồi, thời gian ở trong ngục cô đã luyện thành thói quen nửa đêm tỉnh lại một lần, nếu không bị ai đó làm ngạt chết cũng không biết.
Cô hơi ngồi thẳng người, tìm chai tinh dầu để ở một bên, ngón tay mảnh khảnh bắt đầu dò tìm đến hạ thân của người bên cạnh.
Chết tiệt!.
Tay cô dừng lại ở mép của đũng quần, làm thế nào cũng không sờ tiếp xuống được.
Cô rất sợ tay của mình sẽ bị Cố Tử Thần phế mất, đêm nay cô chỉ muốn hôn anh ta một cái mà nét anh của anh ta như muốn giết chết cô. Nếu như thật sự chạm vào nơi trong sạch của anh ta, cô cảm thấy ở cổ đột nhiên lạnh lẽo, phát ra cảm giac rung mình.
Chần chừ như vậy khoảng 5 phút, cũng có lẽ là 10 phút, cô không có bản lĩnh để đi ước lượng thời gian của mình trong một đêm tối thế này, cô chỉ cảm thấy tim mình đập bình bịch, nhảy lên không ngừng, hẳn không khác với cảm giác làm ăn trộm cho lắm.
Cô cắn môi, nhắm mắt lại, quyết định phóng tay một lần.
Tay vừa mới đụng tới nơi mềm mại, mạnh một chút, đã bị một đôi tay hung hăng nắm lấy, lực độ đến dọa người, thậm chí cô không có sức để phản kháng.
“Cô muốn làm gì?” Trong bong đêm vang lên giọng nói lạnh lung, trầm thấp
Mẹ nó!.
Đây là tiết tấu trong phim ma sao?. Thật sự dọa cô chết khiếp mà!
Kiều Tịch Hoàn hít sâu một hơi, cố gắng khống chế nhịp tim đang đập điên cuồng của mình, một lúc sau mới mở miệng nói:
“Mẹ nói tôi dung tinh dầu xoa bóp giúp anh”
“Không cần”. Cố Tử Thần hung hăng nói.
Cho dù ở trong bong đêm, nhưng Kiều Tịch Hoàn dường như cũng có thể cảm thấy ánh sáng sắc bén và khiếp người trong đôi mắt đen kịt của Cố Tử Thần, thậm chí trong lúc lơ đãng còn có chút cảm giác hít thở không thông.
“Có lẽ anh cần chứ?” Kiều Tịch Hoàn khóe miệng nhếch lên, mặt dày mày dạn nói.
“Tôi không cần” Cố Tử Thần gầm lên: “Kiều Tịch Hoàn, cô muốn tôi nói bao nhiêu lần?”
Kiều Tịch Hoàn cảm thấy năng lực của cô quả thực rất lớn, có thể chọc giận Cố đại thiếu thành như vậy!
Nhưng mà, làm sao bây giờ?.
Càng nhìn thấy anh ta tức giận, cô càng cảm thấy thích!