⬅ Trước Tiếp ➡
Bạn nghĩ sao?
Nhạc đệm nho nhỏ vừa qua, Tề Tuệ Phân đã rời khỏi, bình tĩnh tự nhiên tiếp đón các khách mời khác.
Kiều Tịch Hoàn mím môi cũng chuẩn bị rời đi, thì Ngôn Hân Đồng đã gọi cô lại:
“Đợi chút”
Kiều Tịch Hoàn ngước mắt nhìn cô ta.
Ngôn Hân Đồng từng bước từng bước tới gần cô, hung hăng nhìn cô gằn từng chữ nói:
“Kiều Tịch Hoàn, tôi không biết 3 năm sau có phải cô trở nên thông minh hay không, cũng không biết sau lưng có ai giúp cô hay không, tôi nói cho cô biết, đừng muốn đấu với tôi, vì cô không phải là đối thủ của tôi”.
Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn nhếch lên, trên mặt lộ ra nụ cười vô tội:
“Em dâu, chị thật không biết em đang nói cái gì, chúng ta là người một nhà, vì sao muốn đấu với nhau?!”
“Đừng giả vờ giả vịt ở trước mặt tôi”. Ngôn Hân Đồng hừ lạnh.
“Chị không có giả vờ, không phải em có hiểu lầm gì với chị chứ?” Kiều Tịch Hoàn nhìn cô ta, tựa hồ có chút khó tin khi bị hiểu lầm như vậy.
“Không có hiểu lầm, Kiều Tịch Hoàn tôi nói cho cô biết, đời này cô đừng nghĩ leo lên đầu tôi ngồi, cô gả cho người đàn ông nào thì quyết định vận mệnh ấy của cô”. Giọng điệu của Ngôn Hân Đồng lạnh như băng, sau khi bỏ lại câu nói kia, thì xoay người rời đi.
Kiều Tịch Hoàn mím môi, khóe miệng bình tĩnh nhếch lên
Chẳng qua là.
Trong đại sảnh đột nhiên vang lên tiếng “rẹt”
Ngôn Hân Đồng cả người ngẩn ra, nháy mắt cảm thấy trước ngực mình hơi lạnh, cúi đầu nhìn xuống, lễ phục màu đen đang trượt xuống ngực một chút, áo ngực màu da ẩn hiện, dáng vẻ hết sức mất mặt.
Trong đại sảnh bỗng nhiên xôn xao hẳn lên.
Ngôn Hân Đồng dùng sức kéo lễ phục màu đen của mình, dùng sức một cái lại nghe tiếng “rẹt” vạt áo dưới cũng bị xé rách, quần lót như ẩn như hiện, hết sức thảm hại.
Không!.
Sắc mặt của cô ta hết đỏ lại hồng, trong nháy mắt lại trở nên trắng bệch.
Ngôn Hân Đồng cô khi nào lại trở nên mất mặt như vậy, chuyện này so với chết càng khó hơn, giờ phút này cô thậm chí muốn đào một cái lỗ để chui xuống.
Bên tai vang lên rất nhiều âm thanh, cô cảm thấy rất nhiều ánh mắt trào phúng đang nhìn về phía mình, phảng phất giống như đèn pha, chiếu rọi dáng vẻ quẫn bách của cô không sót lại một thứ gì, cô thật sự muốn đâm đầu chết ngay cho rồi.
“Kiều Tịch Hoàn” Ngôn Hân Đồng thét chói tai.
Cô ta quay đầu nhìn giày cao gót của Kiều Tịch Hoàn vẫn còn giẫm trên váy áo của mình.
“Chị…”
Kiều Tịch Hoàn cực kỳ vô thố: “Vừa nãy khi em xoay người muốn rời đi, chị muốn giải thích chị không có nhắm vào em gì cả, cho dù chồng của chị không bằng chồng của em, chị cũng không có ghen tị với em, chị cảm thấy Tử Thần rất tốt, nhưng mà em đi quá nhanh, chị không cẩn thận cho nên mới giẫm lên váy của em…”
“Kiều Tịch Hoàn, cô cố tình, cô cố tình”. Ngôn Hân Đồng chịu không nổi nữa rồi!
⬅ Trước Tiếp ➡