Cố Tử Thần nhìn qua vô cùng lạnh lùng, không ngờ, đôi môi lạnh nóng như vậy….
Cô không tự giác cắn cắn môi.
“Kiều Tịch Hoàn, chị quả thật đã thay đổi rồi”. Từ phía sau bóng râm của cây hòe, Cố Tử Tuấn tiêu sái đi từng bước đến trước mặt cô.
Đôi mắt của cô căng thẳng, hung hăng nhìn anh ta.
Nếu như vừa rồi không phải nhìn thấy Ngôn Hân Đồng xuất hiện, cảnh tượng sau đó cô cũng không dám tưởng tượng.
Cô mạnh mẽ đẩy Cố Tử Tuấn ra, lại nhìn thấy Cố Tử Thần mới đi ra khỏi nhà kính, cho nên linh quang chợt lóe
Một là, có thể đánh bại mưu đồ của Ngôn Hân Đồng, hai là Tề Tuệ Phân nhìn thấy tình cảm của cô và Cố Tử Thần phát triển, muốn lấy lòng bà ta cũng dễ dàng hơn.
Chỉ là…
Chết tiệt, Cố Tử Thần người đàn ông đó!
Lần đầu tiên, cô chủ động đến gần anh ta, đã bị anh ta đẩy một phát muốn văng ra, phỏng chừng Cố Tử Tuấn ở bên cạnh nhìn thấy cũng trợn mắt há hốc mồm.
Đương nhiên, cô cũng không phải là người dễ dàng từ bỏ, lại tiếp tục bước tới, nhưng lần này đã học thông minh hơn, tay hung hăng ôm cổ anh, có đánh chết cũng không buông, tất cả quá trình, cô cơ hồ đã dùng hết toàn sức lực
“Kiều Tịch Hoàn?!”
Không nghe cô mở miệng trả lời, Cố Tử Tuấn có chút khó chịu, mở miệng gọi tên cô.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Tuấn gằn từng tiếng:
“Thời điểm tôi ở trong tù, đầu từng bị thương, cho nên có rất nhiều chuyện mơ mơ hồ hồ, tôi không biết giữa chúng ta có phải đã từng phát sinh chuyện gì hay không, nhưng bây giờ tôi muốn nói cho anh biết, giữa chúng ta chính là như vậy, không thể có…. Mối quan hệ…. gì khác”
Bóng đêm mùa xuân thật sự rất đẹp.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi.
Vườn hoa sau của Cố gia rất yên tĩnh tĩnh đến mức có thể nghe thấy thanh âm gió phất qua mặt.
Cố Tử Tuấn liên tục nhìn Kiều Tịch Hoàn, lẳng lặng nhìn cô, thanh âm u ám, chậm rãi nói:
“Chị thật sự đã thay đổi”
Không phải lâu rồi không gặp, cũng không phải thời gian 3 năm quá dài, mà là cô gái này đã thay đổi.
Nói có chỗ nào khác, là dung mạo, hay dáng người, hay cảm giác ?!
Anh chau mày, suy nghĩ sâu xa.
“Trong tù bị người ta hành hạ quá mức,… Có khả năng nơi này đã xảy ra vấn đề”. Kiều Tịch Hoàn mím môi, chỉ đầu của mình.
“Ai đánh?”
“Anh sẽ báo thù cho tôi sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi, khóe môi nhếch lên.
“Đâu có, tôi sẽ bảo người đó cũng đánh cho tôi một trận, bởi vì biến thành thông minh mà”