“Thế nào, muốn tôi tự mình đi gọi sao?”
“Không phải đại thiếu phu nhân, nếu như người không thích lễ phục bên này, chúng ta có thể chọn cái khác, đại thiếu phu nhân, mời” Người phục vụ vội vàng nói.
Bất kể là ai, nhưng làm không tròn nhiệm vụ của người phục vụ, thì là lỗi của bản thân mình rồi.
Vốn tưởng rằng…
Cô kinh hãi, cắn căn môi, kinh hãi nhìn vị “đại thiếu phu nhân” này không giống như trong lời đồn.
Kiều Tịch Hoàn đi theo người phục vụ đi chọn bộ lễ phục khác
Người phục vụ rõ ràng đối với cô cung kính hơn rất nhiều.
Kiều Tịch Hoàn chọn một bộ lễ phục dạ hội ngắn màu trắng bạc, bó sát người, xinh đẹp, không có quá nhiều đồ trang trí rườm rà, bởi vì dáng người và dụng mạo của Kiều Tịch Hoàn xinh đẹp, vì thế không thích hợp với kiểu quần áo phức tạp, nhìn rất dung tục, bộ lễ phục này vừa đơn giản, không những có thể phác họa dáng người hoàn mỹ của cô, mà còn làm nổi bật dung mạo xinh đẹp của cô.
Cho nên khi cô mặc bộ lễ phục này đi ra, mặc dù không trang điểm, nhưng cũng thu hút ánh nhìn của bốn phía.
Ngôn Hân Đồng rõ ràng ghen tị, rất ghen tị
Đôi mắt của cô ta căng thẳng, hung hăng nhìn người phục vụ đang chỉnh sửa lễ phục cho Kiều Tịch Hoàn.
Rõ ràng cô đã bảo cô ta chọn đồ ở những khu hàng xấu thôi mà.
Người phục vụ cúi đầu, không dám nhìn thẳng.
Không phải là cô không biết, nhưng đại thiếu phu nhân này không phải là nhân vật dễ chọc.
Kiều Tịch Hoàn ngồi ở trước gương trang điểm
Không phải cô không nhìn thấy ánh mắt của Ngôn Hân Đồng, chỉ là cô không muốn quan tâm.
Dáng vẻ xinh đẹp như vậy, còn bị người khác ức hiếp, Kiều Tịch Hoàn cô là heo à?!
Cô mím môi, nhìn một người có vẻ giống như chuyên viên trang điểm đang tiêu sái đến gần.
Kiều Tịch Hoàn cười nói: “Tự tôi làm được rồi, cảm ơn”
Nhân viên trang điểm sửng sờ, liếc mắt nhìn Ngôn Hân Đồng.
Ngôn Hân Đồng châm chọc nói: “Tự cô trang điểm?. Lúc nãy, mẹ giao cho tôi giúp cô trang điểm cho đẹp một chút, nếu như cô trang điểm không đẹp, mẹ mà trách mắng, cô có chịu trách nhiệm nổi không?”
“Tự tôi sẽ chịu trách nhiệm, không liên lụy đến cô” Kiều Tịch Hoàn cười, nói từng câu từng chữ.
Ngôn Hân Đồng đảo mắt, nhưng cũng không nói gì thêm, nghĩ thầm Kiều Tịch Hoàn chỉ là một người phụ nữ ngu ngốc, không có bản lĩnh gì cả, cô sẽ chờ xem cô ta làm như thế nào.
Ngôn Hân Đồng và nhân viên trang điểm có mánh khóe gì cô không cần nghĩ cũng biết. Không tồi, lúc cô du học ở Pháp có quen một người bạn cũng học được vài cách trang điểm, đúng lúc có thể phát huy tác dụng rồi.
Cô rất chăm chú trang điểm cho bản thân mình, diện mạo của Kiều Tịch Hoàn vốn xinh đẹp, cho nên không cần trang điểm quá mức tinh xảo, cô chỉ nhẹ nhàng dậm một ít phấn, rồi trang điểm nhẹ một chút, vì thế khi Ngôn Hân Đồng trang điểm xong, cô cũng dừng bút.
Khi Ngôn Hân Đồng đang dương dương tự đắc hả hê nhìn mình trong gương, vừa quay đầu thì nhìn thấy khuôn mặt tinh xảo của Kiều Tịch Hoàn, khuôn mặt của cô ta trầm xuống, trong ánh mắt tóe lên tia ác độc
Kiều Tịch Hoàn làm bộ như không nhìn thấy, cười nói: “Em dâu cũng trang điểm xong rồi?. Thời gian không còn sớm, về thôi”
Ngôn Hân Đồng lạnh mặt nhìn nét tươi cười hồn nhiên của Kiều Tịch Hoàn