⬅ Trước Tiếp ➡
“Đi ra ngoài”. Cố Tử Thần rống to.
Người con gái quỳ gối bên chân của Cố Tử Thần, nếu cô nhớ không lầm thì cô ấy tên là Tiểu Linh, 20 tuổi, là người hầu trong nhà. Cô ấy đang massa nửa thân dưới cho Cố Tử Thần.
Vì để đề phòng cơ bắp suy kiệt, cho nên phải làm một số động tác massa huyệt vị tương ứng.
Kiều Tịch Hoàn mím môi, trở lại phòng.
Tính cách của Cố đại thiếu gia xấu như vậy, thảo nào Kiều Tịch Hoàn trước đây nhát gan, sợ phiền phức lại sợ anh ta như thế!
Cô nằm ở trên giường, trở mình rồi chìm vào giấc ngủ.
Không cần nghĩ gì hết, nếu như không nghĩ ra thì không cần nghĩ nữa.
Trong đầu lại xuất hiện rất nhiều, rất nhiều hình ảnh, một vài hình ảnh ngọt ngào vui vẻ, một vài hình ảnh tàn nhẫn, khủng bố, tất cả đều là máu, từ đầu cô gái chảy ra, nhuộm đỏ cả ngã tư đường….
“Tỉnh rồi?”
Ban đêm yên tĩnh, Cố Tử Thần gằn từng tiếng, hung hăng hỏi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn Cố Tử Thần, cả người chẳng hiểu ra sao:
“Tại sao anh lại ở trong phòng tôi?”
“Vậy phải hỏi bản thân cô rồi”.
“Tôi?” Kiều Tịch Hoàn càng thêm mờ mịt.
“Đêm hôm khuya khoắt, cô la cái gì?”
“Tôi đã nói gì hả?” Kiều Tịch Hoàn vẫn không rõ.
Cố Tử Thần trừng mắt nhìn Kiều Tịch Hoàn, không nói gì cả, ngồi trên xe lăn, xoay người rời đi.
Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng Cố Tử Thần, người này đầu óc thật sự có vấn đề!
Thật là lãng phí một khuôn mặt đẹp trai như vậy!
Trong lòng Kiều Tịch Hoàn đang lẩm bẩm, bỗng nhiên nghe được một âm thanh mạnh mẽ truyền đến.
Tiếng vang phát ra từ phòng cách vách, bức tường này vốn cách âm rất tốt, nhưng mà lúc Cố đại thiếu trở về phòng vẫn chưa đóng lại cánh cửa thông giữa hai phòng, khiến cho âm thanh vang lên thật lớn.
Cô vốn không phải là người thích xem náo nhiệt, chen vào cuộc sống của người khác, chỉ là vừa mới bừng tỉnh từ cơn ác mộng, tạm thời ngủ không được, vì thế vẻ mặt buồn cười đi về phía cánh cửa.
Không nhìn thì không biết, nhưng vừa nhìn lại khiến người ta giật mình.
Cố đại thiếu quả thực có bản lĩnh, có thể làm cho bản thân ngã trên mặt đất, hơn nữa hai tay 2 chân hướng lên trời không nói, ngay cả xe lăn cũng đè lên trên mình, thật là chỉ số IQ nhịp nhàng!
Hình như cảm giác được trong phòng có thêm một người, Cố đại thiếu mặc dù nằm trên mặt đất, nhưng mà ánh mắt sắc bén vẫn nhìn cô chằm chằm:
“Ai cho cô vào đây?!”
Kiều Tịch Hoàn mím môi, giờ phút này mà tính tình vẫn còn hung dữ như vậy.
“Cút đi” Cố đại thiếu gầm thét.
⬅ Trước Tiếp ➡