⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Chí vươn tay xoa mày:
“Con yên tâm, cho dù là khi nào ở đâu, chỉ cần một ngày còn cha, con vẫn là đại thiếu phu nhân của Tần gia...”
Giọng nói của hắn có lực, từng chữ rõ ràng, Thẩm Y Nhiên nghe trái tim đập nhanh hơn.
Tần Chí liếc nhìn phản ứng của Thẩm Y Nhiên, một tay xoa trán.
Thẩm Y Nhiên: “Cha, con đi xuống trước.”
“Đi đi!”
Ánh mắt Tần Chỉ nhìn chằm chằm eo thon nhỏ một tay có thể ôm hết của cô, ánh mắt quá mức nóng bỏng, khiến Thẩm Y Nhiên đang đi về trước bất ngờ quay đầu lại nhìn phía sau!
Tần Chí xoa giữa mày ngồi trên ghế, Thẩm Y Nhiên nghĩ có lẽ là ảo giác của mình.
Rời khỏi phòng khách, Thẩm Y Nhiên xé rách khăn trong tay, ưu sầu trở về sân sau.
Nhà chính có một gian tầng hầm ngầm, Tần Vũ Trạch bị nhốt ở chỗ đó.
Nghiện ma túy phát tác, tiếng gào rống ban đêm khiến người ở nhà chính bừng tỉnh.
Thẩm Y Nhiên ngồi dậy ổn định tinh thần, mặc đồ ngủ tơ lụa đi xuống lầu.
Tần Vũ Trạch gào rống một lúc lâu, kinh động người ở nhà chính thì không sao, nếu quấy nhiễu đến người khác của Tần gia, chuyện này sẽ không giấu được.
“Cha?”
Thẩm Y Nhiên không ngờ tới Tần Chí cũng tới đây, cha chồng con dâu bốn mắt nhìn nhau, cùng dời mắt đi.
Tần Chí vai trần, phía dưới chỉ mặc quần thun góc bẹt, dưới háng căng phồng một đống thật to.
Gương mặt Thẩm Y Nhiên nóng bỏng, quay người đi, Tần Chỉ hắng giọng một tiếng.
Tầng hầm ngầm không có người canh gác, Tần Chí nhấc chân mở cửa ra.
Cửa vừa được mở ra, tiếng kêu rên của Tần Vũ Trạch lập tức truyền tới.
Gương mặt Tần Chí âm trầm tiến vào tầng hầm ngầm, tiếng kêu rên bất ngờ im bặt.
Thẩm Y Nhiên nhìn cánh cửa kia, mười lăm phút sau Tần Chí trở về.
Khóa cửa lại, ánh mắt Tần Chỉ nhìn về phía cô.
Thẩm Y Nhiên cúi đầu: “Cha nghỉ ngơi sớm một chút.”
Trong cổ họng Tần Chí truyền ra một tiếng ừm, Thẩm Y Nhiên xoay người trở về.
Không đợi Thẩm Y Nhiên đi xa, Tần Chí bất ngờ té ngã trên mặt đất.
Tiếng kêu kinh hãi khiến cô dừng bước lại, không nghĩ nhiều chạy chậm trở về.
“Cha, cha sao thế?”
Tần Chí ôm đầu gối của mình, vẻ mặt thoạt nhìn rất đau đớn.
Thẩm Y Nhiên nhìn khắp nơi một lát, thấy không có người, tay vươn ra mấy lần mới đỡ lấy cánh tay Tần Chí.
Trên cánh tay của Tần Chỉ đều là cơ bắp, sờ lên chắc nịch.
Không chỉ như vậy, hắn còn có cơ bụng tám múi, tỉ lệ dáng người cân đối, Thẩm Y Nhiên nhìn mà mặt đỏ tim đập nhanh.
⬅ Trước Tiếp ➡