Không được gặp cô nữa, đó không phải là muốn lấy đi tính mạng của anh ta sao? Anh ta đã tìm cô rất lâu, nhiều năm rồi, cuối cùng cô cũng trở về, nhưng không muốn gặp anh ta, điều này làm sao để cho anh ta chịu nổi?
Anh ta rất hối hận.
Năm đó, tại sao lại không có bảo vệ con của cô thật tốt? Nếu như đứa bé còn, có lẽ, sẽ không phải đi vào đường chết thế này rồi.
“Anh rể, sắc trời không còn sớm, tôi và Tiểu Trúc ngày mai còn có công việc phải làm, anh đi về sớm đi.” Cố Hảo ra lệnh trục khách.
Tiểu Trúc đang mang cơm ra ngoài cũng bị giọng nói lạnh như băng của chị hai làm cho kinh ngạc, biết được toàn bộ câu chuyện, cô ta còn nói “Anh rể, chị hai nói đúng. Anh đi đi, để chị cả biết được anh đường đột đến chỗ chúng em, đều không tốt.”
Chuyện quá khứ.
Tiêu Mặc Đằng bị chị em hai người cùng nhau đuổi, trong nháy mắt lúng túng.
Biểu tình như vậy, Cố Tiểu Trúc đều có chút không đành lòng, nhưng nhớ tới anh ta đã lấy chị cả, ngay lập tức lòng dạ Cố Tiểu Trúc cứng rắn lên.
Không thể đồng tình với Tiêu Mặc Đằng được, anh ta đã làm việc không tuân theo chuẩn mực.
Chị hai không muốn qua lại với chị cả, mình cũng không muốn, cô ta và chị cả không thân thiết, thân nhất với chị hai, bởi vì ba quan điểm giống nhau, và họ cùng chí hướng.
“Cố Hảo, Tiểu Trúc, vứt đi thân phận chồng của Cố Mỹ, chúng ta còn là thế giao.” Tiêu Mặc Đằng nhẹ giọng nói “Anh cho là nhiều năm không gặp, năm đó chúng ta cũng có tình cảm, cũng sẽ không để cho các em chán ghét anh đến nông nỗi thế này, xem ra anh sai lầm rồi.”
Cố Hảo và Cố Tiểu Trúc đều cứng đờ.
Trong lòng Cố Hảo đều hiểu, từ sai lầm phát sinh đêm hôm đó, cô và Tiêu Mặc Đằng đã kết thúc, sau này phải tránh nghi ngờ.
Cô mím chặt môi, nói “Anh bây giờ là anh rể của chúng tôi, tránh nghi ngờ là việc phải làm.”
Tiêu Mặc Đằng cứng đờ, hồi lâu, mới nói “Anh đi trước.”
Bỏ lại những lời này, anh ta hoảng hốt rời đi.
Đóng cửa.
Cố Hảo ngồi ngay ngắn ở trên ghế sofa, nửa ngày cũng không có nhúc nhích, thoạt nhìn rất vô lực mệt mỏi.
Cố Tiểu Trúc rất là lo lắng nhìn cô “Chị hai, chị có khỏe không?”
Cố Hảo hoảng hốt hồi thân, chống lại ánh mắt tràn đầy lo lắng của em gái, kéo kéo môi “Khi chị muốn trở lại Tề Bắc sống, sẽ phải gặp bọn họ luôn, chỉ là không nghĩ đến sẽ nhanh như vậy, có chút trở tay không kịp. Chẳng qua là thấy Tiêu Mặc Đằng, chị lại nghĩ đến đứa con đã mất sớm đó.”
Cố Tiểu Trúc vừa nghe, trên mặt tràn ngập sự áy náy “Chuyện này cũng tại em, là em không cẩn thận, để cho anh ta theo dõi.”
“Nếu chúng ta trở về, thì sớm hay muộn cũng sẽ chạm mặt. Có thể anh ta tình cờ gặp được em, cho nên mới đi theo.” Cố Hảo không trách móc cô gái nhỏ “Ngồi xuống ăn cơm đi.”
Cố Tiểu Trúc biết chị gái không trách mình, trong lòng càng thêm áy náy “chị hai, chị đừng luôn nghĩ đến việc kia nữa.”
“Chị không nhịn được.” Cố Hảo thở dài “Đó là con của chị, nếu như còn, cũng lớn bằng Mặc Mặc rồi, thật tốt?”
“Lúc đầu nếu còn thì rất tốt, chị cả cũng ở, em cảm giác tâm trạng chị ấy không tốt.” Cố Tiểu Trúc cũng chợt hít một hơi “Thật ra thì em vẫn luôn hoài nghi chị cả, chị ấy nói, em cũng không thể tin được. Chị nói xem, đứa bé kia, thật sự không còn sao?”
“Chị ấy nói nó bị khuyết tật, chết ngay khi vừa sinh ra, sợ chị đau lòng, liền xử lý luôn.” Cố Hảo khổ sở hai tay che mặt, giọng nói xuyên qua khe hở ngón tay “Chị đã làm nhiều lần siêu âm B, nói rằng đứa con của chị phát triển không tốt, hơn nữa chúng là hai anh em sinh đôi cùng khác trứng. Nói chung, chúng ít có khả năng xuất hiện tình trạng giống nhau nếu cùng trứng, vẫn luôn phát triển tốt, làm sao lại không phát triển rồi chết khi ra đời đây?”
“Chị hai, chị cũng nghi ngờ chị cả động tay chân hay sao?” Cố Tiểu Trúc kinh ngạc nhìn cô.
Cố Hảo rất đau khổ lắc đầu “chị không biết, Tiêu Mặc Đằng cũng nói đứa trẻ chết, Tiêu Mặc Đằng sẽ không lừa chị.”
Cô hiểu Tiêu Mặc Đằng, chị cả có thể vì Tiêu Mặc Đằng mà lựa cô, nhưng Tiêu Mặc Đằng sẽ không.
“Chị hai, thật ra thì chị cũng trách bọn họ đúng không?”
“Tiểu Trúc, chị trách cứ bọn họ là vì bọn họ không cho chị nhìn thấy đứa trẻ. Tiêu Mặc Đằng cũng không cho chị nhìn, cứ như vậy không còn nữa, trong lòng chị thật khó chịụ” Cố Hảo nhắm hai mắt lại, đã nhiều năm rồi, nước mắt vẫn thấm ướt hàng mi dài.
Anh không thể quên được em.
"Chị cả làm việc gì cũng u ám, em không có một chút cảm tình nào với chị ấy." Cố Tiểu Trúc phàn nàn "Dù sao đời này em cũng không muốn qua lại với chị ấy nữa."
“Lẽ ra, chị ấy không nên trút giận sang em.” Cố Hảo cảm thấy có một số việc bây giờ nói cũng không hiểu hết, nhưng Tiểu Trúc cũng không phải là đứa nhỏ nói dối.
"Chị hai, chị đừng nói thay chị ấy. Em vẫn luôn cảm thấy chị cả rất nham hiểm."
"Tiểu Trúc nan"
"Chị hai, sau khi ba mất, chị cả quản lý việc nhà, một chút tiền sinh hoạt cũng không cho em, hại em chỉ có thể vừa học vừa làm, do đó em đối với chị cả thật sự là một chút cảm tình cũng không có, đặc biệt là năm năm này."
Nghe em gái phàn nàn, trong lòng Cố Hảo thở dài, những năm này, không phải là cô không nghĩ tới.
Bởi vì nghĩ rất nhiều, có một số việc đã trải qua theo thời gian lắng đọng lại, đúng là hiểu rõ không ít.
"Những năm này sau khi chị rời đi, vẫn luôn nghĩ đến buổi tối ngày hôm đó, chị ấy cùng Tiêu Mặc Đằng, còn có chị cùng ba ruột của Mặc Mặc, chuyện này giống như được thiết kế sẵn, không tránh khỏi có liên quan đến chị ấy."
“Chị hai, chị cuối cùng cũng hiểu ra rồi.” Cố Tiểu Trúc vỗ đùi nói, “Tiêu Mặt Đằng vốn phải là anh rể thứ hai của em, kết quả lại bị chị ấy ngăn chặn. Tuy Tiêu Mặc Đằng với chị ấy đã xảy ra quan hệ, nhưng không có tình cảm với chị ấy, cho nên trong lòng chị ấy ôm hận với chị, sau đó lạnh lùng ra tay với con chị.”
Nói xong, Cố Tiểu Trúc trợn mắt lên “Chị nói xem, có phải chị ấy giết con chị?”
Cố Tiểu Trúc cũng bị chính giả thuyết của mình dọa sợ.
Cố Hảo cũng ngẩn người.
Chớp mắt, cô lắc đầu một cái “Còn có bác sĩ mà, nếu như chị ấy ra tay, chẳng phải bác sĩ cũng là đồng phạm hay sao?”
“Ai biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Cố Tiểu Trúc nói, “Dù sao, chuyện này càng nghĩ càng thấy kỳ lạ.”
“Chị với Tiêu Mặc Đằng không có duyên phận.” Cố Hảo theo chuyện này mà nói, “Không có Cố Mỹ, không có những sai lầm của đêm đó, cũng chưa chắc sẽ đi đến cuối cùng. Còn về việc ra tay giết hại con chị, Cố Mỹ hẳn là chưa đến mức đó, hơn nữa cũng không có bằng chứng, không nên tự dưng suy đoán ác ý như vậy.
“Haizz.” Cố Tiểu Trúc thở dài, “Cũng không biết ba của Mặc Mặc trông như thế nào, có lẽ lớn lên không tệ. Nhìn dáng vẻ đẹp trai của Mặc Mặc liền biết gen rất tuyệt. Lúc nào thì đi tìm anh ta, xem xem có thích hợp không, đừng để anh ta kết hôn với người phụ nữ khác.”
Trái tim Cố Hảo giật thót, gương mặt Phong Dập Thần thoáng hiện lên trong đầu cô, cô đột nhiên nhắm mắt lại.
Không được, cô muốn có được DNA của Phong Dập Thần, để xem có phải là ba ruột của Mặc Mặc hay không.
Nhưng làm cách nào để lấy được DNA của anh đây?
Trong lòng kích động, chấn động lan ra khắp tay chân, trái tim cô đang xao động, nhất định phải hành động.
Sáng sớm ngày thứ hai.