⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Thanh Vận ôm mặt thảm hại, kinh ngạc kêu lên “Cô dám đánh tôi?”
Cố Hảo chỉ cảm thấy buồn cười. “Cô có thể đánh tôi, dựa vào cái gì tôi không thể đánh cô?”
“Ui ” Trần Thanh Vận hít ngược một hơi, dường như không ý thức được bản thân và người khác là bình đẳng. Cô ta rít lên chói tai “Cô thật to gan, vậy mà lại dám đánh tôi.”
“Đúng, tôi chính là dám đánh cô.” Cố Hảo thật là ói chết rồi. Hôm nay cô ù ù cạc cạc bị người đánh hai lần rồi, cô mà không đánh trả, đúng là tưởng cô là trái hồng mềm.
Trần Lập Phi đánh cô, Trần Thanh Vận còn đánh cô.
Cô không hợp với họ Trần như vậy à?
“Cô, cô ” Tay Trần Thanh Vận đột nhiên chỉ về phía Cố Hảo. “Cô còn đánh tôi hai cái.”
“Tặng cô một cái làm lợi nhuận.” Cố Hảo nhìn mặt Trần Thanh Vận cũng đã đỏ lên, nghĩ tới khuôn mặt bỏng rát của cô, hơi dễ chịu chút.
Trần Thanh Vận tức giận, giơ tay lại muốn vung tới cái tát.
Cố Hảo vẫn luôn cảnh giác, sớm đã có phòng bị, lúc cô ta đánh tới, cô liền giơ tay tóm được cổ tay của Trần Thanh Vận.
Nắm chặt lấy, ánh mắt cô lành lạnh nhìn thẳng vào mắt Trần Thanh Vận, vô cùng sắc bén.
Trái tim Trần Thanh Vận lộp bộp một tiếng, ngẩn người, dùng sức vung ra, sức lực lại không lớn bằng Cố Hảo. Cô ta kích động kêu to “Cố Hảo, cô dám đắc tội với tôi? Buông tay.”
Cố Hảo nghĩ, Phong Dập Thần cô còn đắc tội rồi, còn để ý Ảnh hậu Trần gì đó?
Cố Hảo nhẹ nhàng cười “Cô Trần, cô là Ảnh hậu, tôi là phóng viên nhỏ, một người không có gì cả như tôi còn sợ đấu với người có mọi thứ à?”
Trần Thanh Vận bị cô nói tới cau lông mày. “Cô đang uy hiếp tôi.”
Cố Hảo gật đầu “Đúng, uy hiếp cô. Quang minh chính đại mà uy hiếp cô, lời nói của tôi nhỏ bé, nhưng nếu có người chọc vào tôi, tôi cũng sẽ đánh lại, cùng lắm là ngọc đá cùng vỡ, cá chết lưới rách.”
Trong lòng Trần Thanh Vận bị lời của cô làm cho thắt lại, bỗng có hơi hoảng sợ. Nhìn ánh mắt sắc bén như vậy của Cố Hảo vẫn đang nhìn vào mắt của cô ta, Trần Thanh Vận biết, chiêu này của cô ta đã đi sai nước rồi.
Cô ta tưởng rằng đây là con thỏ nhỏ, không ngờ lại biết cắn người, còn đau như vậy.
Nhưng Trần Thanh Vận không muốn nhận thua, cô ta khí thế ép người mà nhìn Cố Hảo. “Cá chết lưới rách? Cô tưởng tôi sẽ cho cô cơ hội này?”
Cố Hảo liếc nhìn cô ta một cái, vô cùng lạnh nhạt. “Cô Trần, cô là nhân vật công chúng, cô nên biết mỗi một chuyện mà cô làm đều được dư luận giám sát, điều này có lợi với cô hay không? Tôi cùng khuyên cô, cô tốt nhất nghĩ cho kỹ, giữa chúng ta, một khi cô chết tôi sống, ai tổn thất lớn nhất? Cô có cho tôi cơ hội hay không, chưa chắc cô nói là tính.”
Trần Thanh Vận bị ánh mắt của cô nhìn chằm chằm tới chột dạ, ngẩn ra, vậy mà nửa ngày không nói ra lời.
Cố Hảo buông tay cô ta ra, lùi lại một bước, nói “Tôi nghĩ mục đích hôm nay cô tìm tôi không phải bồi thường, mà là chĩa mũi nhọn vào Phong Dập Thần.”
Trong lòng Trần Thanh Vận càng chột dạ hơn.
Cố Hảo biết Trần Thanh Vận ngưỡng mộ Phong Dập Thần rất lâu rồi, đã làm tới mức chủ động dâng lên tận cửa rồi, nghĩ chắc là thật sự đã mất tự tôn.
Đáng tiếc Phong Dập Thần không có cảm giác đó với Trần Thanh Vận, chỉ sợ Ảnh hậu là uổng công vô ích rồi.
“Cô Trần, tôi không muốn gây mâu thuẫn với bất cứ ai, nếu cô đã vớt được chỗ tốt từ tin tức lần này, thì nên dừng lại đúng lúc. Phụ nữ cho dù xán lạn thế nào, đều không bằng có một cuộc sống hạnh phúc, bình thản. Còn tôi, không muốn trở thành quân cờ của bất cứ ai, thứ lỗi không thể tiếp.”
Cố Hảo nói xong liền quay người đi, không hề cho Trần Thanh Vận cơ hội nói chuyện.
Mặt Trần Thanh Vận lúc đỏ lúc trắng.
Cô ta tức không chịu nổi, hô lên với vệ sĩ ở bên ngoài “Ngăn con nhóc hèn hạ này lại, hung hăng tát mặt cô ta cho tôi.”
Anh phải giải quyết giúp em đó.
Cố Hảo bị ngăn cản.
Cô vừa mới xuống xe thì bị vệ sĩ ngăn lại, cho dù cao tới 167cm, nhưng cô lại có vẻ rất nhỏ bé giữa dàn vệ sĩ to lớn.
Cô nhìn hai tên vệ sĩ hung hãn kia, trong lòng biết rằng thoát thân sẽ không dễ dàng như vậy.
Tay cô vẫn để trong túi quần, tay còn lại cầm túi, nhàn nhạt nhìn tên vệ sĩ, với khí thế vô cùng hung hãn.
Cô nói “Tôi khuyên mấy người tốt nhân không nên ngăn cản tôi.”
Một người vệ sĩ trong đó nổi giận nói “Cô còn lớn lối như vậy?”
“Hung hăng càn quấy chính là nhóm các người.” Cố Hảo nhàn nhạt quay đầu lại nhìn về phía Trần Thanh Vận trong xe “Cô Trần, cô không nên làm cho tất cả mọi người không thể chịu đựng được mới bỏ qua sao?”
“Mấy người đứng ngây ra đó làm gì?” Trần Thanh Vận tức giận ra lệnh “Đánh mồm cô ta đi.”
“Khoan đã.” Cố Hảo cũng không e ngại, trầm giọng nói “Trần Thanh Vận, tôi cảnh cáo cô, cô dây dưa nữa, ngày mai cô có thể lên tin tức, tựa đề là “ảnh hậu vừa mới lên Trần Thanh Vận đùa bỡn đại bài dung túng vệ sĩ đánh phóng viên” thì như thế nào?”
Trần Thanh Vận cứng đờ, tức giận gầm nhẹ “Cô dám.”
“Cô có thể thử một chút.” Cố Hảo trầm giọng nói “Giờ tôi cũng không muốn đi từng bước như vậy, xem cô rồi.”
Trần Thanh Vận cứng đờ, hình như đang do dự.
Đầu hẻm cách đó không xa, một chiếc xe Rolls Royce sang trọng đậu ở chỗ đó.
Lương Thần mở miệng nói “Tổng giám đốc, cô Cố bị vệ sĩ của cô Trần ngăn cản, nhìn không được ổn lắm.”
Người đàn ông ngồi ở ghế sau xe tay cầm ống nhòm, uể oải dựa vào lưng ghế, nhìn về phía bên này, môi mỏng khẽ mở “Lá gan không nhỏ.”
Lương Thần cũng không biết Tổng giám đốc là nói Cố Hảo hay là Trần Thanh Vận.
“Tổng giám đốc, Trần Thanh Vận càng ngày càng không có chừng mực rồi.”
“Cô ta?” Phong Dập Thần không nhanh không chậm nói “Làm ảnh hậu, đã bành trướng rồi.”
Dĩ nhiên Lương Thần biết, Trần Thanh Vận vừa mới được tấn phong làm ảnh hậu, lập tức không biết họ gì, người đều có thời điểm bành trướng lên.
“Tổng giám đốc, hình như cô Cố bị bọn họ quấn lấy.” Lương Thần lo lắng mở miệng nói “Có muốn giúp cô ấy giải vây không?”
“Không cần.” Phong Dập Thần để ống nhòm xuống, liếc Lương Thần trước mặt, nói “Nếu như cô ấy không có cách nào thoát thân, cũng chỉ có thể để mặc người ta chém giết.”
Lương Thần nặn mồ hôi cho Cố Hảo “Một mình cô Cố đối mặt với hai người đàn ông vạm vỡ, không quá công bằng.”
Phong Dập Thần lại cầm lên ống nhòm nhìn về phía bên kia, môi mỏng nhả ra một câu nói “Thắng thua không ở hình thể, chỉ cần có đủ năng lực mà mạch máu trong não thì mới có thể trở thành một người mạnh mẽ được. Ra ngoài phải phụ thuộc vào bộ não, không phải vũ phụ”
Lương Thần bị thuyết phục.
⬅ Trước Tiếp ➡