⬅ Trước Tiếp ➡
Người bỗng nhiên bị đẩy vào phòng thay đồ, cửa “Ầm” một tiếng đóng lại.
Cố Hảo hít ngược một hơi, vừa ngẩng đầu liền chạm vào con mắt đen như mực của người đàn ông, con mắt như viên đá vỏ chai tỏa sáng khiến trái tim của cô chợt chặt lại.
“Tôi thay giúp cô.” Môi mỏng của người đàn ông khẽ mở, yên lặng rũ mắt nhìn cô, đáy mắt tràn đầy thích thú.
Mặt Cố Hảo mất đi màu máu, sau khi quẫn bách rút đi là sự hoảng sợ sâu sắc.
Cơ thể to lớn của Phong Dập Thần chặn cô trên cánh cửa, cô sớm đã không còn đường để lui, thỏa hiệp là cách duy nhất rồi.
“Tôi, tôi tự thay.”
Cuối cùng trong tầm mắt sâu thẳm của người đàn ông, cô ấp a ấp úng nói ra câu này.
Phong Dập Thần mỉm cười, giọng điệu cũng dịu dàng hơn không ít “Vậy mới ngoan. Cho cô 3 phút, không thay xong, tôi vui vẻ làm hộ.”
Anh nói xong, kéo cô ra, tự mở cửa, đi ra ngoài.
Người vừa ra ngoài, Phong Dập Thần đứng ở ngoài cửa, cúi đầu nhìn mình, có cảm giác.
Đúng là trúng tà rồi, ngay cả bác sĩ cũng bó tay chịu trói, người phụ nữ trong cánh cửa kia vừa tới gần, liền có thể khiến anh như vậy.
Anh nhắm mắt lại, lông mày đẹp nhíu lại, giữa hàng lông mày hiện lên vẻ thất vọng.
Cố Hảo ở trong cánh cửa nghĩ 3 phút, rồi nhanh chóng kéo tủ ra, nhìn đồ bơi còn nguyên mác, tìm một bộ đồ bơi bảo thủ nhất có vạt váy mặc vào, mặt cô lúc đỏ lúc trắng nhìn bản thân trong gương.
Dáng người hoàn mỹ, hoàn toàn không nhìn ra cô từng sinh con.
Nhớ tới đứa con, đáy mắt cô lướt qua một ánh sáng tối, nếu đều có thể sống tốt, thì tốt biết mấy.
Đáng tiếc, chỉ có mình người con trai Mặc Mặc là sống được.
“Cộc, cộc, cộc” Tiếng gõ cửa vang lên.
Cố Hảo lập tức hít hơi, sự ảm đạm ở đáy mắt liên biến mất.
Cô hít sâu một hơi, kéo cửa ra, cố lấy dũng khí nhìn Phong Dập Thần.
Anh đang nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.
Cố Hảo căng thẳng, hai cái tay nhỏ nháy mắt vặn lại với nhau, mắt không dám nhìn anh, không biết đặt đâụ
Tôi kết hôn rồi
Phong Dập Thần híp mắt, đánh giá dáng người của Cố Hảo từ trên xuống dưới, không có tì vết.
Cố Hảo bị nhìn tới thấp thỏm bất an, vô cùng quẫn bách.
Đối mặt với đôi mắt sắc bén của người đàn ông, cô bất an mà xoắn cái tay nhỏ.
Đúng lúc Phong Dập Thần đang nhìn chằm chằm vào cô, sắc mắt tối đi, nói “Đi thôi.”
Dứt lời, anh đã quay người đi tới cạnh bể bơi.
Nhìn bóng lưng cao to của anh rời đi, Cố Hảo ngẩn ra, không rõ sao anh lại đột nhiên thay đổi vẻ mặt?
Nắng mưa thất thường đúng là dọa người.
Cố Hảo không lo được quá nhiều, ôm ngực bình ổn lại, rồi cô mới nhấc chân nhanh chóng đi ra theo anh.
“Ào ào ” Không hề có báo trước, người đàn ông đã nhảy mạnh xuống, hoa nước bắn lên vừa hay đánh lên mặt Cố Hảo.
“Oa ” Cô suýt bị sặc, hít sâu một hơi, lau nước trên mặt, lúc nhìn người đàn ông, anh đã như một con cá bơi tới bờ bên kia.
Cố Hảo đứng ở mép bể bơi, trong lòng hiểu, mặc đồ bơi, không xuống nước, chỉ khiến cho cô càng ngại ngùng hơn.
Cô cẩn thận bám ở thành bể bơi, xuống nước, bám lấy bờ, cũng không động.
Phong Dập Thần bơi một vòng trở về, tới trước mặt cô.
Hai người cách nhau rất gần.
Tim Cố Hảo nhất thời treo lên, đều không dám thở nữa, anh đứng cạnh cô, cũng chỉ cách 20cm.
Cô biết anh đang nhìn cô, không nhịn được lên tiếng “Anh Phong, anh tha cho tôi đi ”
“Làm người phụ nữ của tôi.” Trong tiếng nói của Phong Dập Thần có tiếng khàn từ tính.
Trong lòng Cố Hảo đập loạn, lập tức nói “Thật sự không được.”
Phong Dập Thần đột nhiên lại tới gần hơn.
Cố Hảo không dám ngước mắt nhìn anh, cúi đầu nhìn lên ngực của anh, lại nhìn thấy cạnh ngực của anh có một vết sẹo, màu sắc hơi nhạt, trông giống như vết của đạn.
Cô ngẩn ra, nhất thời quên mất nói gì.
“Tại sao?” Phong Dập Thần lại lên tiếng “Điều kiện tùy cô đưa ra.”
“Anh Phong, tôi kết hôn rồi.” Cố Hảo gấp gáp lên tiếng “Hơn nữa đã có con, xin anh giơ cao đánh khẽ.”
Lúc cấp bách, Cố Hảo chỉ có thể nghĩ tới cái lý do này.
Quả nhiên, lời vừa nói ra, bầu không khí đều thay đổi, không khí đều ngưng trệ.
Xung quanh trở nên vô cùng yên tĩnh, lúc lâu sau, Cố Hảo mới nghe thấy tiếng đàn ông trầm thấp của Phong Dập Thần vang lên bên tai “Không lừa tôi?”
Cố Hảo bám chặt lấy bờ bể bơi, gật mạnh đầụ
Tầm mắt sắc bén của Phong Dập Thần xem kỹ mặt của cô, đột nhiên lại tiến lại gần, anh ôm lấy cô.
“Anh Phong, tôi thật sự không có lừa anh, con trai tôi 5 tuổi rồi, tôi đã kết hôn lâu rồi.” Cố Hảo vội vã kêu lên “Anh không thể ”
Một giây sau, cô dường như cảm nhận được Phong Dập Thần không giống bình thường.
Cơ thể anh căng chặt, giống như ngày tận thế.
Trong lòng cô chợt nghẹn tới hoảng, quên mất lời phía saụ
⬅ Trước Tiếp ➡