⬅ Trước Tiếp ➡
"Không, chị không còn trong anh ta rồi, chị không chịu nổi liền nói, anh ta thả chị về rồi."
"Bây giờ chị không ở trong tay anh ta?" Cố Hảo giật mình hỏi.
Lý Cầm dường như rất xấu hổ "Phải, Cố Hảo, chị đã về nhà rồi."
"Chị đã về nhà, sao còn nói để em cứu chị?" Cố Hảo có chút không hiểu, cô có một loại cảm giác bản thân bị lừa gạt.
Lý Cầm dường như cũng có chút gượng gạo "Cố Hảo, chị rất xin lỗi."
"Chị Cầm, ảnh vốn dĩ là do em chụp, em chưa từng nghĩ trốn tránh trách nhiệm, chị ngủ sớm đi." Cố Hảo nói xong thì cúp máy.
Cô nắm điện thoại, thở dài một cái.
Khi có chỗ tốt, con người luôn tiến lên chiếm lấy, khi trở thành việc khó giải quyết đều sẽ đùn đẩy trách nhiệm.
Rõ ràng biết đây chính là cá lớn nuốt cá bé, vẫn không nhịn được mà cảm thấy chua xót không thôi.
Ngày thứ hai, trở về tòa soạn báo, vừa đến cửa ra vào, liền đã nhìn thấy chiếc Land Rover dừng ở đó.
Cửa sổ kéo xuống, khuôn mặt anh tuấn của Phong Dập Thần lộ ra. Cố Hảo vừa nhìn thấy , trong phút chốc đồng tử nhíu chặt lại, tay xách chiếc túi không khỏi nắm chặt, khớp ngón tay trắng bệch.
Cô cụp mắt,  muốn đi vào trong tòa soạn báo một cách vô thức, xem như chưa nhìn thấy chiếc xe ấy.
Nhưng khi cô vừa mới muốn đi vào cửa thủy tinh.
Trước mặt có một bóng người chặn đường đi của cô.
Cô ngước mắt, là chủ biên Trần Lập Phi.
Cố Hảo giật mình.
Trần Lập Phi đã mở miệng nói "Cố Hảo, anh Phong đang đợi cô, cô đi với anh ta đi."
Cố Hảo hoảng hốt nhìn Trần Lập Phi "Chủ biên, tại sao tôi phải đi với anh Phong?"
Trần Lập Phi nói "Tại sao thì cô phải đi hỏi anh Phong, anh ấy ở phía sau cô."
Cố Hảo vô thức quay đầu, liền nhìn thấy Phong Dập Thần đã đứng bên cạnh chiếc xe Land Rover, thân hình cao lớn của anh ta cách rất xa nhưng vẫn mang theo cảm giác ngột ngạt.
Cô mấp máy môi.
Người đàn ông đã cất bước đi về phía cô, chớp mắt đã đi đến trước mặt cô, mở lời một cách hung hăng "Cô Cố, đi cùng tôi?"
Cố Hảo có nỗi khổ khó nói, cô cố gắng giả bộ bình tĩnh, nhìn về phía khuôn mặt anh tuấn của Phong Dập Thần, "Anh Phong, tại sao tôi phải đi với anh?"
"Bọn họ nói là cô đã chụp ảnh tôi và Trần Thanh Vận." Phong Dập Thần thản nhiên mở lời.
Cố Hảo mấp máy môi "Cho dù ảnh là tôi chụp, nếu như không có người xét duyệt, cũng không thể nhìn thấy trên báo."
"Ha ha." Phong Dập Thần lạnh lùng cười một tiếng "Cô Cố, nếu như tôi là cô, sẽ lập tức rời đi,hình như người cô đắc tội không chỉ có tôi, còn có chủ nhiệm của cô, còn tiếp tục, tháng ngày sau này của cô sẽ càng không dễ sống."
" Phong Dập Thần." Cố Hảo có chút tức giận, cô thật sự không chịu nổi sự phách lối của người đàn ông này. "Anh đừng châm chọc khiêu khích, anh cũng không phải người tốt đẹp gì."
"Bốp "
Trần Lập Phi vung tay đánh lên mặt Cố Hảo , âm thanh lanh lảnh của  một cái tát vang lên, một dấu bàn tay in rõ ràng.
Cố Hảo ôm mặt.
Trần Lập Phi tức giận "Cái thứ gì, nói với anh Phong như vậy, cô chán sống rồi à?"
Cô là một cô gái tốt
Cố Hảo cảm thấy lồng ngực muốn tức nổ tung "Chủ biên Trần, anh dựa vào cái gì mà đánh tôi."
Trần Lập Phi tức đến nổ phổi " Cô im miệng."
Cố Hảo căn bản không để ý đến ông ta, cô quay đầu nói với Phong Dập Thần "Anh Phong, tôi chỉ là một nhà báo nhỏ, anh tìm tôi tính nợ không bằng tìm chủ biên, ông ta là người chịu trách nhiệm."
" Cố Hảo, cô muốn bị sa thải sao?" Trần Lập Phi mắng.
Trên mặt Cố Hảo vừa đau vừa sưng "Vậy chủ biên anh muốn sa thải tôi cũng được, sa thải tôi, theo hợp đồng đưa cho tôi thêm ba tháng tiền lương."
Trần Lập Phi càng thêm tức giận, buột miệng thốt ra "Tiện nhân, cô dọa dẫm tôi."
"Tùy ông nói thế nào." Cố Hảo cũng không thèm đếm xỉa đến.
Cô nhấc chân rời đi.
Phong Dập Thần nắm chặt lấy cổ tay cô, ngăn cản cô rời đi.
Cố Hảo đột nhiên quay đầu, trong mắt là làn sương mờ mịt ẩm ướt lộ ra, nhưng lại không muốn rơi xuống hóa thành nước mắt một cách quật cường.
Trong ánh mắt mơ hồ, ông ta hình như nhìn thấy được Phong Dập Thần nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm, trầm tĩnh lại phức tạp nhìn về phía cô.
Cô muốn hất tay ra, nhưng đáng tiếc sức lực của người đàn ông quá lớn, không thể vùng vẫy ra được.
Trái lại lúc này Phong Dập Thần lại buông cô ra.
Anh ta ngước mắt nhìn về phía Trần Lập Phi " Chủ biên Trần, vung tay tát phụ nữ là cách làm của thân sĩ sao?"
Trần Lập Phi ngẩn người, có chút không hiểu, nhìn về phía Phong Dập Thần thật sự khó có thể nắm bắt được cảm xúc trong đáy mắt anh ta.
Cố Hảo cũng sững sờ, cô hít một hơi, không ngờ Phong Dập Thần sẽ nói như vậy.
"Anh Phong, tôi, tôi nhìn Cố Hảo bất kính với anh, tôi mới ra tay dạy dỗ cô ta." Trần Lập Phi hoang mang giải thích.
"Haizz " Từ bờ môi mỏng của Phong Dập Thần tràn ra một tiếng cười chế giễu lạnh như băng.
Anh ta liếc nhìn khuôn mặt của Cố Hảo, dấu bàn tay rõ ràng in trên khuôn mặt trắng nõn đột ngột như vậy, lông mày anh ta nhíu lại "Chủ biên Trần, khi nào tôi cần anh ra tay giúp tôi dạy dỗ người ta vậy?"
Trên gáy chủ biên Trần đều là mồ hôi.
Cố Hảo cũng có chút không chắc về ý kiến của Phong Dập Thần.
"Ông mượn danh nghĩa của tôi đánh phụ nữ. " Phong Dập Thần lại quét qua Cố Hảo một cái, nói với cô "Cô Cố, hôm nay cô bị đánh, trái lại là lỗi của tôi."
⬅ Trước Tiếp ➡