Trong con mắt của Phong Dập Thần lại có một mảnh u ám, giống như tập hợp sức mạnh, cuộn trào mãnh liệt, rất dọa người.
"Anh, anh muốn làm a " Cố Hảo bị anh ta trừng phạt.
Hung hãn, bá đạo, không cho bất cứ con đường nào để quay lại.
Vênh váo hung hăng một cách rõ ràng, chuyện dĩ nhiên.
Cố Hảo thật sự bị kinh hãi, khuôn mặt anh tuấn khuếch đại trước mắt, đồng tử sâu thẳm không hề khép lại, còn có sự tiếp xúc không chút khách khí trên bờ môi đều khiến cho người ta phẫn nộ như vậy.
Dựa vào cái gì chứ?
Cô muốn động thủ đánh người, hỏi thăm mười tám đời tổ tổng của Phong Dập Thần một ngàn lần.
Nhưng, anh ta lại khiến cô chóng mặt, có chút váng đầu, không biết có phải là vì đã uống rượu không, tóm lại sự kích động đánh người đã bị thay thế.
Trong đầu lơ lừng, lại không cách nào kéo lý trí trở về, thậm chí còn cảm thấy có cảm giác không tệ lắm.
Tay cô vốn dĩ muốn đánh anh ta, kết quả lại trở thành nắm chặt lấy cánh tay của anh ta.
Phong Dập Thần dường như đã cảm nhận được cô không kháng cự nữa, liền buông cô ra, hơi lùi lại phía sau một chút, con mắt híp lại từ trên cao nhìn về phía cô.
Đôi mắt của Cố Hảo vẫn còn trong trạng thái mông lung, mơ màng, không có điểm nhìn.
Mà môi cô là màu đỏ, màu sắc vô cùng đẹp.
Phong Dập Thần híp con mắt, khẽ hừ một tiếng, mang theo sự châm biếm mở lời "Tận hưởng như vậy?"
Cái gì?
Trong phút chốc Cố Hảo vẫn chưa lấy lại tinh thần, ngây ngốc nhìn về phía người đàn ông trước mắt. Cuối cùng cũng đã có đường nhìn, chỉ là vẫn chóng mặt, phản ứng chậm đi nửa nhịp.
"Mùi vị tàm tạm." Âm thanh của người đàn ông lại truyền đến một lần nữa.
Cố Hảo đột nhiên lấy lại tinh thần, lập tức ý thức được cái gì đó, khuôn mặt liền ửng đỏ, cô nhíu mày một cách tức giận, gầm nhẹ "Ai cho phép anh, cho phép anh, cho phép anh "
Lời của cô còn chưa nói xong, liền bị Phong Dập Thần cắt ngang một cách vô tình, " Là cô tự tìm."
"Cái gì mà gọi là tôi tự tìm? Rõ ràng là con người anh quá tùy tiện, sao anh lại có thể "
"Tôi muốn làm gì, không cần phải thông qua sự đồng ý của cô." Anh ta lạnh lùng mở lời.
"Đồ điên." Cố Hảo chửi một câu, không cách nào đối mặt, lập tức đẩy anh ta ra, chạy lướt qua vai của người đàn ông, cô sợ Phong Dập Thần sẽ ngăn cô rời đi, nhưng anh ta không hề, chỉ là bên tai bay đến giọng nam trầm thấp của anh ta
"Cố Hảo, đây mới chỉ là bắt đầu, cô không nên đụng với tôi."
Cô cứng đờ, vẫn thẳng sống lưng, sau sống lưng vẫn có chút cứng đờ.
Đi vào phòng vệ sinh, cô mới thở dốc một cái, ôm chặt lấy môi mình, cảm giác ở đây vẫn còn có chút đau, người đàn ông đấy, anh ta quá kinh khủng.
Anh ta đã tìm đến cửa, còn biết mình tên Cố Hảo, hơn nữa, sự trừng phạt khi nãy ấy của anh ta, thật sự quá kinh khủng.
Sao lại có thể có người tự tin như vậy, nhưng mà cô nên làm thế nào?
Lề mề trong nhà vệ sinh rất lâu, Cố Hảo mới đi ra ngoài.
Không có ai, bóng dáng của người đàn ông ấy đã không thấy đâụ
Cô lập tức vỗ ngực một cái, vẫn ổn, đã đi rồi.
Đợi đến khi Cố Hảo trở lại phòng riêng, chỉ nhìn thấy trong phòng lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều là trạng thái kinh ngạc đến ngây người, mà ở chính giữa của căn phòng, có một người đàn ông thình lình đứng đấy.
Chính là Phong Dập Thần vênh váo hung hăng.
Đem người đi.
Trong phút chốc Cố Hảo đã ngổn ngang trong gió.
Cô ngây người ở cửa, không cách nào tin được nhìn người đàn ông trước mắt, theo phía sau anh ta còn có mấy người bảo vệ, từng người một đều lạnh lùng hung hãn.
Tất cả mọi người trong phòng đều kinh hãi với cảm giác ngột ngạt mà anh ta mang đến, không một ai dám nói chuyện.
Cố Hảo đứng ở của ra vào vào cũng không phải mà lùi lại cũng không.
Người đàn ông ở trong phòng, thản nhiên nhìn về phía cửa ra vào, đối mặt với khuôn mặt của Cố Hảo, đường nhìn chuẩn xác tỉ mỉ rơi trên môi Cố Hảo.
Khuôn mặt, một lần nữa không chịu thua mà ửng đỏ.
Cô có cảm giác, luôn cảm thấy người đàn ông ấy đang nhìn vào đôi môi của mình.
Đáng chết, điều này khiến cô lập tức nhớ lại hành động khi nãy của anh ta.
Bá đạo, không cách nào có thể chống lại.
Đôi mắt cô muốn né tránh, lại bị vướng bởi nhiều người như vậy, không dám có biểu hiện thái quá, cô vẫn không muốn giấu đầu hở đuôi nói cho đồng nghiệp, khi nãy bản thân đã bị người đàn ông trước mặt này cho ăn đậu hũ.
Cô chỉ có thể nhìn về phía anh ta một lần nữa, đối mặt với đường nhìn của anh ta, lại di chuyển, vô ý rơi trên môi của anh ta.
Màu của tường vi.
Có chút đẹp đẽ, đại loại là di chứng sau khi sung huyết.
Sắc mặt cô khỏi nóng đến tận mang tai một lần nữa.
Ngay sau đó, giọng nam trầm thấp vang lên "Cô gái ở cửa, cô có thể đi vào rồi."
Bỗng dưng Cố Hảo giật mình.
Lúc này chủ biên Trần đứng dậy, cười theo nói "Anh Phong, không biết là anh đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa."
"Tôi không đến để xã giao với anh." Phong Dập Thần cắt ngang lời của chủ biên Trần một cách vô tình, âm thanh lạnh lùng nói "Ai là Lý Cầm?"
Cố Hảo sát bên góc tường đi vào, còn chưa đi được hai bước, liền bị câu nói ấy làm cho hoảng sợ, cô vô thức ngước mắt nhìn Phong Dập Thần.
Bây giờ anh ta đang nhìn mình, ánh mắt sắc bén, lời lại là nói với mọi người.
Đột nhiên, anh ta lại gầm một tiếng nói "Ai là Lý Cầm?"