⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi làm một người vợ chính thất nhưng chỉ có thể ngồi khóc tỉ tê trong phòng.
Mà kẻ thứ ba kia thì gió xuân phơi phới chiếm đoạt chồng tôi, cũng chiếm cả vị trí riêng thuộc về tôi.
Huỳnh Bảo Nhi ơi là Huỳnh Bảo Nhi, mày thật thảm hại.
Tôi mơ màng nằm trên giường lớn, ở đây là phòng cưới của tôi và Trần Thanh Vũ nhưng bảy năm qua, anh chưa từng ngủ
tại đây.
Cho dù về nhà thì cũng luôn ngủ ở phòng sách cách vách.
“Huỳnh Bảo Nhi, chúng ta ly hôn đi” Vào lúc tôi đang ngẩn người, Trần Thanh Vũ đấy cửa đi vào, nói với giọng ra lệnh.
Ầm...
Tôi bị lời nói của Trần Thanh Vũ làm cho cả người cứng đờ, mở to hai mắt không thể nói được câu nào.
Hai ngón tay Trần Thanh Vũ kẹp điếu thuốc, chậm rãi nhả ra làn khói mờ nhạt. Làn khói mờ ảo lượn lờ kia khiến cho khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của anh giống như ác ma vậy, vô cùng nguy hiểm.
“Nói điều kiện của cô đi” Anh nhả ra một làn khói, âm thanh lạnh băng.
Cầu cứu Trần Thanh Vũ
“Ông nội sẽ không đồng ý” Một lát sau, rốt cuộc tôi đã tìm được lời nói của mình.
Lời nói của ông Trần ở nhà họ Trần đều là nói một là một, đồng ý với ba tôi sẽ chăm sóc tôi nên mới bảo tôi gả cho Trần Thanh Vũ, chắc chắn sẽ không đồng ý cho tôi và anh ly hôn.
“Cô muốn dùng ông nội uy hiếp tôi sao?” Trần Thanh Vũ cười nhạt: “Cô đừng tưởng rằng tôi sẽ sợ!”
“Không phải.” Trong lòng tôi lại đau xót, nói thật tôi vô cùng mệt mỏi, tôi cũng biết rõ cuộc sống này hà khắc như vậy nhưng tình yêu khiến che mờ mắt tôi.
Tôi nhắc đến ông nội chỉ là muốn nói với Trần Thanh Vũ rằng bây giờ sức khỏe ông nội không tốt, nói ly hôn một cách tùy tiện có thể sẽ ảnh hưởng đến ông rất nhiều nhưng anh lại hiểu lầm ý tôi. Có lẽ trong lòng Trần Thanh Vũ, tôi chính là loại người hèn hạ như vậy.
“Không phải thì được rồi, ông nội sẽ tổ chức sinh nhật. Sau sinh nhật của ông nội, cô chỉ cần ở lại tìm thời gian nói rõ với ông” Trần Thanh Vũ nhìn tôi, vẻ mặt lạnh lùng vô tình.  “Em biết rồi” Tôi đè xuống đau khổ trong lòng, nhàn nhạt gật đầu.
Thì ra anh đã suy nghĩ biện pháp xong hết rồi, muốn tôi đi nói những lời đó với ông nội. Như vậy, ông nội sẽ không trách tội anh.
“Cho dù là yêu cầu gì, chỉ cần không quá đáng thì tôi đều sẽ thỏa mãn cô” Trần Thanh Vũ vô cùng hài lòng với việc tôi biết thức thời, anh hơi nheo mắt lại nói giống như ban thưởng cho tôi vậy.
Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa, bắt đầu thu dọn phòng ốc nhưng trong đầu lại rất hỗn loạn, sửa soạn căn phòng
loạn hết cả lên.
Mùng một tết, tuyết rơi tán loạn, nhà họ Trần vô cùng lạnh lẽo. Sáng sớm mẹ chồng đã sắp xếp dẫn Nguyễn Mỹ đi chúc tết bà con thân thích.
Tôi bị quăng một xó không ai hỏi han.
Tôi yên lặng ngồi bên cạnh cửa sổ trong phòng, nhìn tuyết rơi khắp bầu trời ngoài cửa sổ, trong lòng phiền muộn không thôi.
Thời gian bảy năm, cuối cùng tôi không thể sưởi ấm cho một viên đá. Cuối cùng, tôi và Trần Thanh Vũ vẫn đi đến đường cùng.
Tôi không biết sau này nên làm sao.
Trải qua nhiều năm như vậy, thế giới tôi chỉ có một mình Trần Thanh Vũ. Mất đi anh, thế giới tôi sẽ còn lại gì đây?
 Bất giác nước mắt lại chảy xuống, trong lúc lơ đãng thì tôi nhận được điện thoại của mẹ.
“Bảo Nhi, Bảo Nhi à, con nhất định phải nhanh chóng cứu em trai của con. Lần này nó chọc phải họa lớn rồi” Mẹ lo lắng la lớn.
“Mẹ, mẹ nói chậm một chút. Huỳnh Sang lại làm gì rồi?” Tôi nghe tiếng khóc của mẹ bên kia điện thoại thì cuống hết cả lên.
Mỗi lần tôi đều sợ nhận được điện thoại nhà, hơn nữa sợi nhất chính là chuyện của Huỳnh Sang.
 “Hu hu hu... Con nói xem tại sao số mạng của mẹ lại khổ như vậy chứ. Sinh ra một đứa bất hiếu, tại sao nó lại có thể đánh chết người đây.”
“Mẹ, mẹ nói gì vậy? Nó đánh chết người?” Tôi nghe xong lời nói của mẹ, cả gương mặt trắng bệch, mạnh mẽ bật dậy.
Từ trước đến nay Huỳnh Sang vẫn như vậy, mặc dù trưởng thành nhưng không hề chính chắn.
Nói nó đánh chết người cũng không phải là không thể.
Mẹ vẫn luôn khóc lóc bên kia, không cách nào dừng lại được. Tôi thật sự chịu không nổi nữa, hét lên với mẹ: “Mẹ, mẹ
⬅ Trước Tiếp ➡