⬅ Trước Tiếp ➡
Tôi vẫn còn quá non nớt, lại không nghĩ đến có thể sẽ có việc ngoài ý muốn phát sinh.
“Không phải lỗi của cô, bây giờ chúng ta phải nghĩ xem giải quyết việc này như thế nào đã” Lê Minh Quang nhìn tôi an ủi.
Lòng tôi càng thêm áy náy, là người phụ trách cho cuộc thi thiết kế lớn lần này mà lại để chuyện như vậy xảy ra, đương nhiên tôi phải gánh trách nhiệm.
Nhìn bộ váy cưới trắng tinh trước mặt, tay tôi nắm chặt lại. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt Lê Minh Quang đáp: "Tổng giám đốc Lê, vị trí người mẫu ngày hôm nay tôi sẽ đảm nhận”
"Cô lên?” Lê Minh Quang sửng sốt nhìn tôi, dường như anh ta không nghĩ rằng tôi sẽ đưa ra yêu cầu như vậy.
Tôi lấy bộ áo cưới treo trên giá xuống nhìn Lê Minh Quang  bình thản nói: “Đúng vậy, tôi sẽ lên sân khấu”
Sau khi Lê Minh Quang nhìn chằm chằm vào tôi hồi lâu, cuối cùng gật đầu đáp: “Được, tôi tin cô nhất định có thể chiến thắng”.
 Sự tín nhiệm của Lê Minh Quang khiến tôi cực kỳ cảm động, tôi để trợ lí giúp đỡ mặc bộ áo cưới lên người, sau đó gọi thợ trang điểm tới trang điểm cho mình.
Thường ngày tôi rất ít khi trang điểm mà chỉ tô một lớp son nhę.
Lần này để đạt được trạng thái tốt nhất, tôi buộc phải trang điểm.
 
 
Một tiếng sau, ngoài cửa đã truyền đến giọng nói của thư kí Lê Minh Quang, nói rằng đã sắp đến lượt tôi lên sân khấu.
Tôi nắm chặt bàn tay, thở ra một hơi thật sâu.
Nhìn vào người có nhan sắc động lòng người trong gương, thậm chí tôi còn không dám tin, hóa ra mình có thể đẹp như vậy.
Lê Minh Quang bước tới phía sau tôi, anh nhẹ giọng nói: “Huỳnh Bảo Nhi! Hôm nay em rất đẹp, rất giống...năm đó.”  Gì cơ? Năm đó?
Tôi nghi hoặc nhìn Lê Minh Quang nhưng anh không nói gì nữa, chỉ dặn người đỡ tôi đi ra phía sau sân khấu.
 Tôi nhìn gương mặt Lê Minh Quang ẩn dưới ánh sáng mời ảo, bỗng nhiên lồng ngực run lên mạnh mẽ, tôi cố gắng không chế trái tim run rẩy kia. Tiếng nhạc vang lên, tôi chậm rãi bước lên sân khấu.
 Tôi cầm một đóa hoa trong tay, từng bước từng bước đi lên sân khấu, ảnh đèn flash của máy ảnh lấp lóe trên đỉnh đầu, rồi rơi xuống gương mặt tôi, mang theo những tia sáng chói rọi.
Tôi hơi híp mắt lại, nhớ đến tình yêu mười lăm năm với Trần Thanh Vũ, khóe mắt cũng dần trở nên ấm nóng.
Tôi cứ nghĩ mãi nghĩ mãi, nghĩ đến chuyện có thể trở thành cô dâu của Trần Thanh Vũ, nghĩ đến sau này được như ước nguyện, nhưng cuối cùng tôi cũng không khoác lên mình bộ áo cưới gả cho Trần Thanh Vũ. Không ngờ lần đầu tiên tôi mặc váy cưới là trong tình huống thế này...
“Bốp...bốp...bốp..”
Một mình tôi chìm trong ký ức năm xưa, tiếng nhạc đã dừng tự lúc nào nhưng tôi không hề hay biết, cho đến khi nghe thấy tiếng vỗ tay dưới sân khấu vang lên tôi mới bàng hoàng giật mình.
Nhà tài trợ cho cuộc thi thiết kế lần này chính là Chủ tịch của tập đoàn nước Pháp, bà Sayyar.
Bà Sayyar bước đến chỗ tôi, bà giơ tay ra với tôi rồi nói bằng một giọng Pháp lưu loát: “Thật sự quá đẹp, đây là triển lãm váy cưới đẹp nhất tôi từng xem”
 Tôi lúng túng nhìn bà Sayyar, hoàn toàn không hiểu ý bà ấy
 
 
muốn nói gì bởi vì tôi cũng không biết Tiếng Pháp.
Sau đó Trần Thanh Vũ bước tới, anh đứng bên cạnh tôi dùng một tư thế nho nhã cao quý bắt tay với bà Sayyar.
“Cảm ơn lời khen của bà” Nói xong, anh dùng một tay ôm  lấy eo tôi. Hôm nay anh mặc một bộ đồ tây màu đen, dưới ánh
đèn sân khấu khuôn mặt anh tuần giống như được phủ lên một  lớp ánh sáng mờ mờ, trông cực kì quyến rũ.
Tôi không biết phải làm gì, không hiểu tại sao Trần Thanh Vũ lại làm một động tác như thế.
Tôi hơi vùng vẫy, muốn tránh khỏi vòng ngực của Trần  Thanh Vũ nhưng anh lại ôm chặt lấy eo tôi, không cho phép tôi tách ra.
Mắt tôi hơi đỏ lên, tỏ vẻ không hiểu nhìn vào gương mặt Trần Thanh Vũ.
Anh vờ như không để ý đến ánh mắt của tôi mà cùng với bà Sayyar nói cười vui vẻ.
Cuối cùng, bà Sayyar bước lên khán đài. Bà dùng tiếng Việt nói với chúng tôi: “Hôm nay, tập đoàn Trần Thăng và tập đoàn Thời Quang đã khiến tôi được nhìn thấy một màn biểu diễn áo cưới vô cùng lộng lẫy, gợi lại những kí ức về mối tình đầu trong tôi, cho nên tôi quyết định.”
 Nghe thấy lời nói của bà Sayyar, đột nhiên tôi trở nên căng thắng.
Trần Thanh Vũ đứng bên cạnh, nhẹ nhàng choàng qua vai tôi an ủi: “Không cần lo lắng, hôm nay cô đã làm rất tốt.”
 Tôi liếc sang nhìn Trần Thanh Vũ, ép những xao động trong lòng xuống, bình thản đáp lại: “Tổng giám đốc Trần, làm phiền anh buông tay ra”
Gần đây hành động của Trần Thanh Vũ hơi khác thường khiến tôi cảm thấy rất kì quái.
Dường như bàn tay của Trần Thanh Vũ hơi cứng lại, sau đó anh mới buông tay ra, ánh mắt lóe lên một cảm xúc khó hiểu.
Khi tôi đang nín thở lắng nghe bà Sayyar nói, không ngờ vào lúc này đột nhiên có một phóng viên cất tiếng hỏi: “Cô Huỳnh, nghe người của tập đoàn Thời Quang nói rằng bộ váy
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡