"Có thể... vào nhà cô ngồi một chút không?" Anh lảo đảo lắc lư đứng dậy, nói với tôi.
Tôi cau mày, đè nén sự sợ hãi trong lòng, nhàn nhạt nói: "Xin lỗi, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa rồi."
Nếu đã ly hôn, tôi và Trần Thanh Vũ không nên có bất kỳ liên hệ nào.
Vào lúc tôi đóng cửa lại, Trần Thanh Vũ thể nhưng lại chống một tay lên cửa, không để tôi đóng cửa.
Tôi bị hành động của Trần Thanh Vũ làm nổi giận, mặt trầm xuống nói: "Trần Thanh Vũ, buông tay."
Tôi không biết rốt cuộc hôm nay Trần Thanh Vũ xuất hiện ở đây là vì sao, nhưng mà tôi sẽ không để bản thân động lòng vì Trần Thanh Vũ thêm một lần nữa
Trần Thanh Vũ lảo đảo nghiêng ngã nhào lên người, ôm tôi vào trong ngực.
"Anh thật sự... rất yêu em. Em còn muốn anh phải làm sao nữa đây? Nguyễn Mỹ."
Lại là Nguyễn Mỹ.
Trần Thanh Vũ, mỗi lần anh uống rượu say đều là vì Nguyễn Mỹ.
Chắc là Trần Thanh Vũ cãi nhau với Nguyễn Mỹ? Tôi còn tưởng rằng sau khi ly hôn với tôi, Nguyễn Mỹ chắc hẳn phải rất vui vẻ bắt đầu chuẩn bị hôn lễ với Trần Thanh Vũ mới đúng chứ.
"Trần Thanh Vũ, anh nhìn cho rõ đi, tôi là Huỳnh Bảo Nhi."
"Rốt cuộc anh phải làm sao mới có thể khiến cho em có cảm giác an toàn?" m thanh trầm thấp của Trần Thanh Vũ xuyên qua bên tai tôi.
Tôi bị Trần Thanh Vũ đẩy vào nhà, anh dùng chân đóng cửa lại. Tôi tức giận, dùng hết sức lực của bản thân đẩy Trần Thanh Vũ ra.
"Mời anh đi ra ngoài giùm, ở đây không hoan nghênh anh." Tôi nhìn Trần Thanh Vũ, lạnh nhạt nói.
Nguyễn Mỹ không nên nổi điên
"Mời anh đi ra ngoài giùm, ở đây không hoan nghênh anh." Tôi nhìn Trần Thanh Vũ, lạnh nhạt nói.
Tôi không muốn còn bất kỳ liên quan nào với Trần Thanh Vũ.
Nhưng mà đột nhiên Trần Thanh Vũ xoay người, xông vào phòng ngủ của tôi. Tôi vội vàng chạy theo, muốn đuổi anh ra ngoài!
Khốn kiếp, rốt cuộc anh muốn làm gì chứ?
Tôi gõ cửa thật lâu, Trần Thanh Vũ cũng không mở cửa. Tôi bất đắc dĩ chỉ có thể ngủ ở phòng khách.
Dù sao tôi thuê căn nhà này cũng chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách thôi, phòng ngủ đã bị Trần Thanh Vũ chiếm, tôi không còn chỗ để đi nữa.
Hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên, tôi xoa xoa đôi mắt đau nhức. Đầu tiên tôi đi vào phòng ngủ, tôi vặn chốt cửa muốn mở cửa ra những cửa đã bị khóa rồi. Tôi nhìn cánh cửa một lúc lâu mới đi đến phòng bếp làm hai chén mì, sau khi yên lặng ăn xong, tôi cầm lấy túi xách rời khỏi nhà.
Buổi trưa, bởi vì tôi vẫn còn nhớ đến Trần Thanh Vũ đang ở nhà tôi nên không ăn cơm tại phòng ăn của công ty mà đón xe trở về nhà.
Tôi mở cửa ra thì thấy cửa phòng ngủ đã mở, tôi lại đi tới phòng bếp, nhìn thấy chén mì trong phòng bếp đã bị người khác ăn mất.
Tôi nghĩ chắc là Trần Thanh Vũ đi ra nhìn thấy nên ăn xong mì rồi mới đi.
Không biết vì sao, nhìn cái chén trống rỗng trước mắt, tâm trạng tôi lại có chút mất mác.
Tôi mới vừa nằm xuống giường một lát, muốn ngủ trưa rồi mới đến công ty thì chuông cửa lại vang lên lần nữa.
Tôi cho rằng Trần Thanh Vũ làm rơi thứ gì ở đây nên kéo cửa ra, chưa kịp nhìn đã bị một bạt tai tát thẳng vào mặt.
"Huỳnh Bảo Nhi, tôi thật sự nhìn không ra cô lại có thủ đoạn như vậy." Một tiếng trống giận hét vào tai tôi.
Tôi che mặt, nhìn Nguyễn Mỹ mặc chiếc áo khoác lông trắng tinh đang đứng ở cửa.
Bởi vì tức giận nên giờ phút này khuôn mặt xinh đẹp kia lại có vẻ dữ tợn và vặn vẹo.
"Tối hôm qua Thanh Vũ có phải đã qua đêm ở đây không? Cô và Thanh Vũ cũng đã ly hôn rồi, tại sao lại không biết xấu hổ đi quyến rũ Thanh Vũ như vậy chứ?"
"Đủ rồi Nguyễn Mỹ, cô không nên nổi điên ở đây nữa" Làm sao tôi có thể ngoan ngoãn bị Nguyễn Mỹ đánh nữa chứ, tôi bắt lấy cánh tay cô ta, mặt không chút thay đổi nói.
"Huỳnh Báo Nhi, tôi sẽ nhanh chóng kết hôn với Trần Thanh Vũ rồi. Cô đừng suốt ngày quấn lấy anh ấy nữa, có nghe không? Không được phép quấn lấy Trần Thanh Vũ nữa"
Đôi mắt xinh đẹp của Nguyễn Mỹ tràn đầy oán hận và lửa giận, cô ta trợn mắt nhìn tôi hét ầm lên.
Tôi nghe thấy lời nói của Nguyễn Mỹ, đột nhiên nơi mềm mại nhất trong tim bị vạch ra một đường đau nhói.
Nhưng mà tôi không để mắt đến loại đau đớn này, chỉ hất cằm lên thật cao, nhìn về phía Nguyễn Mỹ trào phúng nói: "Nếu như tôi đã ly hôn với Trần Thanh Vũ thì cũng sẽ không quấn lấy anh ấy nữa. Về điểm này cô có thể yên tâm"
"Tốt nhất là như vậy, nếu như để tôi thấy cô cố ý quyến rũ Thanh Vũ, tôi nhất định sẽ cho cô biết mặt" Nguyễn Mỹ hung hắng trợn mắt nhìn tôi cảnh cáo rồi mới siết chặt áo choàng trên người lại, ưu nhã rời khỏi.