Trên thực tế, Tống Thanh Ý đã nghĩ đến, mình có nên đi tìm Lục Tu Vũ hay không, nếu như cậu ta thật sự muốn ra nước ngoài, mặc dù nói danh ngạch chỉ có ba, nhưng đó là do nhà nước cử đi, cũng có thể tự trả tiền, chút tiền ấy, cô ấy thật đúng là không để vào mắt, hoặc là cô ấy có thể giúp đỡ Lục Tu Vũ?
Nhưng như vậy, Tống Thanh Ý cảm thấy rấtdễ dàng làm tổn thương đến lòng tự trọng của Lục Tu Vũ, cô ấy rấtkhông muốn dùng biện pháp này.
Nhưng cô ấy có thể từ bỏ danh ngạch do nhà nước cử này, nhưng nếu như vậy, danh ngạch cũng sẽ cho hạng tư, chứ không phải cho Lục Tu Vũ, Tống Thanh Ý vì chuyện này mà cảm thấy đầu sắp trọc rồi.
Có điều còn không đợi Tống Thanh Ý đi tìm Lục Tu Vũ, cô ấy đã phát hiện mình "bị chia tay" rồi, không sai, hiện tại có một tin đồn chính là Lục Tu Vũ và con gái của chủ nhiệm Lý Minh Châu ở bên nhaụ
Tống Thanh Ý đơn giản không thể tin vào tai của mình, cảm thấy sao lại có thể như thế, thế nhưng đợi đến lúc cô ấy thật sự nhìn thấy Lục Tu Vũ và Lý Minh Châu cùng nhau xuấthiện, tay Lý Minh Châu, còn kéo cánh tay Lục Tu Vũ, Tống Thanh Ý chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, ngay sau đó là phẫn nộ.
"Lục Tu Vũ, anh có ý gì? Em là bạn gái của anh, anh vậy mà để những cô gái khác thân mật với anh như vậy?"
Lục Tu Vũ mím chặt môi, đôi mắt bình tĩnh kia, cứ như vậy liếc nhìn Tống Thanh Ý, cảm xúc tɾong ánh mắt, tựa như là không cam tâm.
Cho nên, Lục Tu Vũ là bởi vì mất đi danh ngạch do nhà nước cử đi du học kia nên mới không cam tâm?
"A, Tống Thanh Ý, cô mù à, nhìn không ra, bạn gái hiện tại của Tu Vũ là tôi à? Có phải cô muốn biết vì sao, dĩ nhiên là bởi vì, tôi khiến cho Tu Vũ có thể cùng tôi ra nước ngoài nha."
Lý Minh Châu nói ý, trên thực tế, Tống Thanh Ý là người mà Lý Minh Châu ghét nhất tɾong trường học, bởi vì Tống Thanh Ý xinh đẹp hơn so với cô ta, thành tích tốt hơn so với cô ta, duyên với người khác phái cũng tốt hơn so với cô ta.
Chuyện này khiến Lý Minh Châu từ nhỏ đã được vây quanh, cảm nhận được một loại cảm giác thất bại thật sâu, cho nên, cô ta muốn đánh bại Tống Thanh Ý, thế nhưng ở chỗ khác, hình như rấtkhó vượt qua Tống Thanh Ý, mà Lục Tu Vũ, làm bạn trai Tống Thanh Ý, thật sự là một phương thức rấttốt.
"Im miệng "
"Cô."
Lý Minh Châu nghe thấy Tống Thanh Ý nói như vậy, tức tối đến phát điên, nhưng sau khi Tống Thanh Ý nói như thế xong, Lý Minh Châu cũng thật sự không dám lên tiếng nữa.
"Cho nên, anh cũng là bởi vì, Lý Minh Châu có thể để anh ra nước ngoài, cho nên đã ở bên cô ta hả?"
Giọng nói của Tống Thanh Ý có hơi run rẩy.
Lục Tu Vũ im lặng một lúc.
"Đúng."
"Lục Tu Vũ, tôi coi thường anh."
Tống Thanh Ý nói xong câu đó, quay người muốn đi, không nghĩ tới Lục Tu Vũ bạo phát.
"Cô xem thường tôi? Thanh Ý, cô dựa vào cái gì mà nói như vậy, cô hiểu tôi à, cô biết tình hình nhà tôi à, thứ cô dễ dàng có được, là thứ tôi tha thiết ước mơ.
Cô không biết, mẹ tôi đã nuôi tôi lớn lên, khó khăn thế nào, tôi muốn ra nước ngoài, muốn trở nên nổi bật, có lỗi sao? Tôi không có tiền không có nhân mạch, cho nên, tôi nhất định phải nắm lấy cơ hội ra nước ngoài này.
Hơn nữa, Thanh Ý, cho tới bây giờ tôi chưa từng nói, chúng ta là người yêụ"
Câu nói này, khiến cho Tống Thanh Ý h0àn toàn mở to hai mắt nhìn.
"Thì ra là thế, Lục Tu Vũ, anh thật giỏi tính toán, như này, anh không phải là một chân đạp hai thuyền à, anh vẫn là Lục Tu Vũ sáng như trăng kia, kẻ buồn cười chỉ có mình tôi."