“Khương Ngư đã bỏ bùa mê thuốc lú gì cho anh nữa.”
“Đừng có nói lung tung.”
Người ‘trọng sắc khinh bạn’ Hoắc Diên Xuyên nhíu mày, sau khi đuổi anh em tốt của mình đi liền đi thẳng về nhà.
“Anh về rồi.”
Mặc dù trước đó hai người vì chuyện công việc mà không vui nhưng dù sao kiếp trước cũng đã sống với nhau lâu như vậy, Khương Ngư vẫn theo bản năng nói một câu, sau đó tới giúp Hoắc Diên Xuyên cầm quần áo.
Hoắc Diên Xuyên thoáng sững sờ.
“Không cần, tôi tự làm cũng được.”
Khương Ngư cũng kịp phản ứng, cũng không còn cách nào cả, có những thứ thực sự quá quen tay, thậm chí là cả ký ức kiếp trước.
Khương Ngư mím môi, thầm mắng mình không có tiền đồ.
Hoắc Diên Xuyên nhìn vẻ mặt Khương Ngư là biết cô nhóc này lại giận dỗi rồi, quả nhiên vẫn là một đứa trẻ.
Nhưng khi nhìn thấy đồ ăn trên bàn, anh lại có chút kinh ngạc.
Khương Ngư xuất thân từ nông thôn. Đối với cuộc sống của Khương Ngư lúc còn ở trong thôn thì Hoắc Diên Xuyên cũng biết một chút. Khương Ngư biết nấu cơm cũng không có gì lạ, nhưng biết nấu cũng không có nghĩa là nấu ăn ngon. Món mì sợi cách đây mấy ngày đã làm anh ngạc nhiên rồi, nhưng mấy món ăn trước mắt càng tuyệt vời hơn, sắc hương vị đều đủ cả.
Nhìn còn hấp dẫn hơn cả mấy món trong tiệm ăn, thậm chí không cần ăn cũng biết rằng mùi vị không tệ.
“Mấy món này là cô nấu à?”
“Nếu không thì là ai?”
Khương Ngư cảm thấy đầu óc Hoắc Diên Xuyên cũng không tốt lắm.
“Nhìn ngon đấy.”
“Ha ha, đó là đương nhiên.”
Khương Ngư không hề khiêm tốn chút nào, dù sao cô cũng không lo lắng chuyện Hoắc Diên Xuyên có thích mình hay không, đương nhiên cô cứ làm gì mà mình thấy thoải mái là được. Mà lúc trước cô cũng không phải là loại phụ nữ dịu dàng như nước, khác hoàn toàn với mẫu người mà Hoắc Diên Xuyên thích.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Khương Ngư lập tức đen lại. Tốt nhất là đừng để cô nhìn thấy người phụ nữ kia, nếu không nhất định cô sẽ xông tới cho cô ta hai bạt tai.
Khương Ngư vội vàng lắc đầu ngồi xuống ăn, có đồ ăn ngon như vậy, sao lại để những kẻ khó chịu kia làm ảnh hưởng đến tâm trạng của mình?
Khương Ngư lập tức gắp một miếng cá phi lê ngâm chua, vừa chua vừa cay, nhưng cảm giác ngon đến nỗi không khỏi nheo mắt lại.
Ngay cả một người kén ăn như Hoắc Diên Xuyên cũng phải khen ngon.
Kỳ thật trước khi Hoắc Diên Xuyên nhập ngũ cũng có chút tính tình thiếu gia. Cũng không còn cách nào khác, địa vị nhà họ Hoắc rất cao, cho dù mười năm loạn lạc đó cũng không ảnh hưởng mấy đến nhà họ Hoắc cả. Thậm chí ông cụ Hoắc còn có bảo mẫu và nhân viên cần vụ đi theo, cho dù muốn chịu khổ cũng không có nơi nào làm được.
Bà bảo mẫu là người phương Nam, nấu những món ăn đậm chất phương Nam, đặc biệt là món món cay Tứ Xuyên. Hoắc Diên Xuyên khi đó cũng rất mê ăn món cay Tứ Xuyên.
Tuy nhiên, sau khi nhập ngũ rồi thì ăn cơm nồi lớn, cho dù cấp bậc của anh cao hay thấp thì cũng phải ăn đồ ăn giống nhaụ Tính cách kén ăn của Hoắc Diên Xuyên từ đó cũng thay đổi rất nhiềụ
Ăn cơm không phải hưởng thụ, mà đơn giản chỉ là ăn để sống.
Nhưng bỗng nhiên được ăn món cay Tứ Xuyên đúng vị như vậy, trong lòng Hoắc Diên Xuyên thật vui mừng, thật không biết tài nấu nướng của cô bé này lại giỏi đến vậy.
Món thịt bò xào cũng cay, thơm và rất mềm.
“Mùi vị không tệ.”
“Tài nấu nướng của cô khá tốt đấy.”
Hoắc Diên Xuyên nghĩ rằng ăn món Khương Ngư nấu, khen ngợi có thể mang lại cho cô nhóc chút động lực.
Nếu kiếp trước Hoắc Diên Xuyên chịu chủ động nói vài câu với Khương Ngư thì nhất định cô có thể vui mấy ngày, nếu anh khen cô vài câu thì đoán chừng cô sẽ nhảy cẫng lên.