"Cho nên, nếu như tôi nói, tôi không muốn cô làm ăn, cô sẽ không làm sao?"
Hoắc Diên Xuyên quỷ thần xui khiến hỏi một câu như vậy.
Khương Ngư vẻ mặt "Anh đang nói lời gì vậy", đàn ông sẽ phản bội bạn, nhưng tiền thì không.
Khương Ngư lập tức lắc đầụ
Hoắc Diên Xuyên quả thật muốn bật cười, làm sao anh không biết, cô gái này có chủ kiến như thế.
"Lát nữa tôi đưa trợ cấp cho cô. Lần này là tôi không tốt, tôi quên mất chuyện này."
Khương Ngư lập tức lắc đầụ
"Không cần, tiền của anh, tự anh cầm là được, không cần cho tôi, tôi có tay có chân, có thể nuôi sống chính mình."
Hoắc Diên Xuyên nghĩ thầm, cô gái này có đôi khi cũng rất bướng bỉnh.
Nhưng vừa nghĩ tới làm ăn, Hoắc Diên Xuyên vẫn cau mày.
"Cô không cần tiền của tôi, muốn tay làm hàm nhai cũng được, nhưng cô là một cô gái, ở bên ngoài rất nguy hiểm, bên ngoài rất loạn, hơn nữa cô làm ăn, không nhất định có thể kiếm ra được tiền, như này đi, tôi tìm người sắp xếp cô vào xưởng đi làm, cô cũng có thể kiếm tiền."
Hoắc Diên Xuyên một bộ suy nghĩ cho Khương Ngư.
Không nghĩ rằng, Khương Ngư trực tiếp từ chối.
"Tôi không muốn."
Nhưng lại khiến Hoắc Diên Xuyên tức giận, cô gái này thật cứng đầu, cô cho rằng sắp xếp một người vào xưởng dễ dàng như vậy sao?
"Vì sao không muốn?"
"Hoắc Diên Xuyên, tôi nói rồi, tôi có thể tự nuôi sống chính mình, không cần anh quản."
Khương Ngư biết Hoắc Diên Xuyên có ý tốt, nhưng cô cũng không muốn nhận.
Hoắc Diên Xuyên đúng là bị chọc giận điên rồi, trong đầu cô gái này rốt cuộc đang suy nghĩ gì? Nhưng anh vẫn nén cơn giận xuống.
"Khương Ngư, cô không cần phải gây khó dễ với tôi, cũng không cần thiết phải làm khó dễ chính mình, tôi có thể bảo người sắp xếp cô đến một vị trí nhẹ nhàng trong nhà máy, các loại phúc lợi đãi ngộ đều có, chuyện này với tôi mà nói cũng không phải chuyện phiền phức gì."
Khương Ngư vẫn lắc đầụ
"Không cần, cám ơn anh, cho dù không phiền phức, tôi biết chuyện này cũng cần nhờ ân tình của anh, chính tôi không thích bị người khác trông coi, tôi cảm thấy làm ăn rất tốt. Ở quân khu này có nhiều chị dâu như vậy, anh có thể đưa suất làm việc này cho người khác, chắc chắn bọn họ sẽ cảm kích anh."
"Người khác thế nào có liên quan gì đến tôi? "
Hoắc Diên Xuyên cau mày, cô gái này rốt cuộc đang khó chịu cái gì.
Thế nhưng Khương Ngư nói đến nước này, Hoắc Diên Xuyên cũng không có khả năng nói tiếp nữa.
"Tùy cô "
Nói xong, trực tiếp tức giận cầm áo của mình rời đi.
Khương Ngư không nhịn được có chút buồn cười, cô lại chọc giận được Hoắc Diên Xuyên, ha ha, đúng là thú vị.
Có điều Khương Ngư cũng không có thời gian quản anh, cô phải nắm chặt thời gian làm xà phòng.
Cách làm xà phòng không phức tạp, nhưng trong đó cần thông gió phơi nắng, chuyện này phải cần một chút thời gian, Khương Ngư không muốn lãng phí.
Cũng may mà nước hoa hồng và trà hoa làm xong có thể dùng trực tiếp, không cần chờ lâụ
Hoa hồng cũng là hoa dại, Khương Ngư kiếm được không ít, rửa sạch sẽ, tách cánh hoa, một nửa phơi nắng, một nửa khác làm nước hoa hồng.
Bỏ cánh hoa hồng vào trong nồi, cho thêm nước, sau khi nấu xong, bỏ đá lạnh kiếm được ở căn tin vào trong bình, hơi nước ngưng tụ lại, chính là nước tinh khiết, mười cân hoa hồng chỉ có thể làm ra được ba cân nước tinh khiết, bỏ nước tinh khiết vào trong bình nhỏ đã mua.
Hoa hồng phơi xong dùng cối nghiền thành phấn hoa, bỏ vào bình để dùng sau, tiếp theo bỏ tro bếp vào nồi nấu, nấu hai mươi phút, lọc ra, chỉ cần nước tro, để nguội, sau đó hong khô vỏ trứng gà bỏ vào trong cối, mài thành bột, cho vào nước tro.