⬅ Trước Tiếp ➡
31: Nam nữ xứng đôi
Theo tầm mắt của người phụ nữ, người đàn ông cũng không khỏi tò mò nhìn về phía bên này.
Bởi vì cặp nam nữ bên cạnh cửa kính cách xe của bọn họ chỉ có một con đường, mắt của Diêu Nê đủ để cho cô thấy rõ đôi trai gái này.
Người phụ nữ mặc một cái áo ren màu be và một chiếc váy dài màu xanh nước biển, tuy mang giày đế bằng trên chân, nhưng vẫn có thể nhìn ra được cô ta rất cao, mái tóc dài mềm mại buông lơi, rủ đến eo, mặc dù mặc trangphục đơn giản, nhưng vẫn toát lên một nét đẹp hấp dẫn.
Chỉ cần nhìn trang phục của người phụ nữ thôi đã khiến người ta cảm thấy không thể không khen một câu “mỹ nữ” rồi, lại nhìn khuôn mặt của cô ấy, Diêu Nê không thể không nói, mỹ nữ xung quanh cô không ít, nhưng xinh đẹp tuyệt vời như thế này thì chưa hề có!
Cô ấy có một khuôn mặt hình trái xoan tiêu chuẩn, tóc rẽ ngôi giữa, khuôn mặt cũng không có quá nhiều phấn son, lại càng làm nổi bật sự thanh thuần và mỹ mạo của cô ấy; dưới đôi lông mày nhạt gần như vô hình là một cặp mắt đen láy sáng sủa, đôi hàng mi dài mà tự nhiên, chiếc mũi cao thanh tú, đôi môi hồng hào như hoa anh đào. Đừng nói là đàn ông, đến Diêu Nê thân là phụ nữ còn không khỏi ca ngợi trong lòng: Đẹp, đẹp! Quá đẹp!
Chậc, lúc cô nhìn thấy mỹ nữ này, cô đã cảm thấy giống ai nhỉ! Ôi, giống Quách Bích Đình đóng vai Nam Tương trong phim Tiểu Thời Đại.
Không sai, chính là “Extra của bạn”!*
(*) Một câu trong quảng cáo kẹo cao su Extra năm 2008 do Quách Bích Đình đóng.
Mà sau khi nhìn mỹ nữ xong, Diêu Nê lại liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh cô ấy, Diêu Nê chỉ có thể nói rằng cách ăn mặc của người đàn ông này không tệ, chẳng qua trông hơi giống một thanh niên bình thường, nhưng cao ráo, toàn thân toát lên mùi con người thành đạt, xem như là xứng đôi với mỹ nữ.
Sở Duật Hành chỉ cứng người đứng bên cạnh xe trong giây lát, sau đó đi vòng qua, lên xe, không nhìn sang bên kia nữa.
Mà người phụ nữ kia thì rủ mắt xuống, cũng quay đầu lại, hơi áy náy nhận lấy thứ mà người đàn ông kia đưa qua, khuôn mặt mỉm cười lại có vẻ không yên lòng cho lắm.
“Ờm, người phụ nữ đó, chính là…hả!?”
Diêu Nê nhíu mày, cố ý giản lược bớt mấy chữ, tỏ vẻ không cần nói cũng biết.
Quả nhiên, cô thấy ánh mắt của Sở Duật Hành lập tức ảm đạm, như thể mặt trang bị mây che khuất, chỉ sáng mờ mờ, khuôn mặt góc cạnh như điêu khắc toát lên một hơi luồng khí lạnh lẽo.
Cho nên, vẻ mặt của anh đã là câu trả lời dành cho cô. Người phụ nữ này quả nhiên chính là vị hôn thê tên gì mà Hạ Uyển Đình đó? Thảo nào anh ta lại phản ứng thất thường như vậy.
Tuy Diêu Nê không biết giữa Sở Duật Hành và tiểu thư nhà họ Hạ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến anh thay đổi quyết định kết hôn với cô, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt thì người bên cạnh cô Hạ hẳn là bạn trai mới của cô ta?
Mặc dù Sở Duật Hành không có ý định để ý đề tài này của cô, nhưng mà anh lại kéo tay cô qua đặt trên gối, nói: “Nhẫn đeo rất khó chịu đúng không?”
Diêu Nê cong ngón tay của mình lại, nửa đùa nửa thật nói: “Giống như bị dây thun buộc chặt vậy. Người ta nói giảm béo là sự nghiệp cả đời của phụ nữ, Bây giờ ngón tay của tôi cảm thấy có lẽ câu này hơi có tính triết lý”.
Nhưng mà nói thật, ban đầu khi mới mang chiếc nhẫn này, quả thật hơi chật, bây giờ cô đã cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. Chỉ cần không nắm chặt tay, cô sẽ không cảm thấy chật nữa.
Sở Duật Hành nắm lấy cổ tay cô, đột nhiên kéo mạnh cô về phía mình, trong khoang xe vốn dĩ nhỏ hẹp, khoảng cách lập tức bị anh rút ngắc đến nỗi chỉ còn khoảng 10cm, thậm chí đã dán lên tai cô mà phả hơi thở ấm áp, xen lẫn sự hấp dẫn vô hình…
“Chiếc nhẫn hơi nhỏ này là đang nhắc nhở phu nhân Sở bất cứ lúc nào, sau này mình chính là phụ nữ đã có gia đình rồi, mỗi một tiếng nói, mỗi một hành động phải nhớ mình giống như chiếc nhẫn này, không thể tuỳ tiện tháo gỡ nhãn dán “đã có chồng” xuống được”.
Diêu Nê không khỏi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cô nhìn thấy mỹ nữ kia đang nhìn về phía họ, cô không khỏi cong môi cười, ngay sau đó, bàn tay nhỏ bé thuận thế vòng qua cổ Sở Duật Hành…
⬅ Trước Tiếp ➡