27: Ngồi xem trò hay
Sở Duật Hành đấm một cú vào mũi Sở Thiếu Lâm, Sở Thiếu Lâm nhất thời lảo đảo, nặng nề ngã trên mặt đất! Ngửa mặt lên trên gào lên một tiếng.
Diêu Nê đồng cảm trong lòng, dường như có thể cảm nhận được sự đau xót ở mũi. Nhưng mà sau đó, cô thấy một chất lỏng màu đen chảy ra từ mũi Sở Thiếu Lâm, ui, cú đấm này chuẩn xác thật!
“Tất cả dừng lại hết cho tôi!”. Ông cụ Diêu cuối cùng cũng gầm lên một tiếng, ờm, dù sao thì nếu ông mà còn không lên tiếng nữa thì cái dáng vẻ thích thú của ông trông nó hơi cầm thú.
Xem trò hay thì xem trò hay, nhưng cũng không thể nào để người ta thấy quá rõ ràng được!
Diêu Nê im lặng nhún vai, hai người họ không phải đã dừng tay lại rồi à? Xem trò hay một lúc lâu mới ra oai, rõ ràng ra oai không đúng lúc rồi.
“Thế mà lại kéo đến nhà họ Diêu chúng tôi để đánh nhau! Dùng phương thức tàn bạo này là có thể giải quyết được vấn đề sao!”
Tuy tiếng quát của Diêu Bân cực kỳ uy nghiêm, nhưng thân là một người đàn ông, ông thật sự lại không hiểu lắm, có đôi khi quả đấm đúng là một cách thức có thể giải quyết vấn đề giữa đàn ông với nhau.
Giọng nói lạnh lùng của ông cụ Diêu khiến Sở Duật Hành lạnh mặt, đưa tay lên lau miệng một cái, phủi bụi đất trên người, sau đó đứng nghiêm.
Còn Sở Thiếu Lâm thì nhìn chằm chằm Sở Duật Hành bằng đôi mắt cực kỳ ghen ghét, vừa ngồi dưới đất thở hổn hển, vừa chỉ vào Sở Duật Hành mà tức giận quát: “Sở Duật Hành, tôi hận chú! Bắt đầu từ ngay hôm nay, xem như tôi không quen biết cái loại tiểu nhân cướp người yêu của người khác là chú! Nhà họ Sở có chú thì không có tôi!”
Sở Thiếu Lâm vẫn còn nhớ rõ khi anh ta nghe được cái tin như sét đánh ngang tai kia, cả người anh ta đều choáng váng! Và anh ta không ngờ rằng, cả cái địa cầu này đều biết, chỉ có anh ta là vừa mới biết! Ngày mai sẽ là ngày cưới của chú nhỏ anh ta và Diêu Nê, anh ta lại còn biết từ chỗ anh em!
Ban đầu anh ta không tin, anh ta cũng không biết chú nhỏ Sở Duật Hành của mình sắp kết hôn! Nhưng anh ta đi hỏi ông cụ Sở, ông ấy thế mà lại đích thân thừa nhận chuyện này! Và ông cụ Sở vẫn luôn giấu anh ta bởi vì sợ anh ta gây chuyện!
Khi anh ta lao tới nhà họ Diêu như gió lốc, vừa mới tới đã nhìn thấy xe của Sở Duật Hành dừng trước cổng nhà họ Diêu, lòng anh ta nhất thời lạnh toát! Sau đó anh ta nhìn thấy cặp nam nữ trông như đang ôm nhau, khó chia lìa trong góc phía xa xa…
Sở Thiếu Lâm siết chặt nắm tay, cuối cùng anh ta cũng tin rồi! Hoàn toàn tin rồi!
Nhìn bóng lưng chật vật và cô đơn của Sở Thiếu Lâm rời khỏi khu vườn của nhà họ Diêu, Diêu Nê vô thức đứng dậy, tuy tình nghĩa lớn lên bên nhau từ nhỏ khiến cô rất muốn bước tới an ủi Sở Thiếu Lâm, nhưng mà, an ủi rồi thì sao đây? Chi bằng nhân cơ hội này để khiến anh ta chấm dứt mộng tưởng, dù sao thì sớm muộn gì cũng phải chịu tổn thương này thôi, cho dù cô không gả cho Sở Duật Hành thì cũng sẽ gả cho người khác.
Nhìn họ bình thường chơi với nhau, làm loạn với nhau vậy thôi, nhưng Diêu Nê nhìn ra được, lần này Sở Thiếu Lâm thật sự đau lòng. Và vì cuộc hôn nhân của cô và ông chú, rất có thể sẽ dẫn đến việc mối quan hệ chú cháu của họ bị rạn nứt!
Sở Thiếu Lâm đi rồi, tuy Diêu Nê không nhìn thấy biểu cảm của Sở Duật Hành, nhưng lại cảm thấy bóng lưng của anh hơi đáng sợ bởi vì nó vô cùng tĩnh lặng.
Ánh đèn chiếu nghiêng kéo dài cái bóng của anh trên mặt đất, âm u lạnh lẽo.
Một lát sau, Sở Duật Hành điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó xoay người áy náy nói với họ ở bên cạnh: “Chú Diêu, khiến chú chê cười rồi”.
Lúc nói chuyện, đôi môi mỏng của anh mím thành một đường hơi trắng bệch, quai hàm cắn chặt, ánh đèn cũng không thể nào sưởi ấm được sự lạnh lẽo trong mắt anh.
Diêu Bân hừ mũi một cái, tỏ vẻ từ chối cho ý kiến. Nhưng sau đó lại nghe Sở Duật Hành nói tiếp bằng giọng nói trầm thấp: “Hôn lễ ngày mai con sẽ đến đúng giờ”.
Đây cũng là điều Diêu Bân hoàn toàn không nghĩ đến, thậm chí ánh mắt hơi kinh ngạc! Diêu Nê cũng không khỏi ngẩn ra!
Phải biết rằng, tuy nhà họ Diêu và nhà họ Sở đã ấn định thời gian kết hôn rồi, nhưng Sở Duật Hành vẫn chứ không thừa nhận, không chỉ ông lo lắng, mà ngay cả Sở Kiến Quốc cũng rất lo lắng trong lòng, phải biết rằng một khi Sở Duật Hành cố chấp thì giống y chang ông ấy lúc còn trẻ, hoàn toàn khó giải quyết! Nói kiểu gì cũng vô dụng!
Diêu Nê cũng vậy, một khi cố chấp là giống như một con trâu cứng đầu, kéo mãi không đi! Tính tình của hai người này đúng là xứng đôi vừa lứa!
Bây giờ không ngờ Sở Duật Hành lại chủ động như thế! Thế thì quá tốt rồi!
Vốn dĩ ngày hôm nay Sở Duật Hành đến đây là để nói chuyện này, trò hề xảy ra đột ngột này đã diễn lâu quá rồi, đã đến lúc nên kết thúc thôi.
Diêu Nê đột nhiên lên tiếng gọi lại với bóng lưng của anh: “Này”.
Hình bóng đã đi ra ngoài hơn mười thước bỗng dừng lại, Sở Duật Hành quay đầu, thấy Diêu Nê chạy bạch bạch tới, đưa tay ra nói với anh: “Chìa khoá xe”.
Anh hơi khó hiểu, cũng không mở miệng, chỉ cúi đầu lạnh nhạt nhíu mày nhìn cô.
Không biết tại sao, đôi mắt như cái giếng cổ của anh có vẻ hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm mang theo hơi lạnh của màn đêm nhìn thẳng vào mặt cô, hơi bình tĩnh, lại khiến Diêu Nê đột nhiên hơi căng thẳng.
Cô chưa từng bị ai nhìn như thế bao giờ, cảm giác đó như thể cái cảm giác chột dạ khi bị đôi mắt sắc bén của giáo viên tiểu học nhìn ra cô không làm bài tập hề vậy đó!
Diêu Nê giả vờ mất kiên nhẫn huơ tay, trợn mắt nhíu mày: “Chú nhìn chằm chằm tôi như thế đã đủ chưa! Chưa thấy con gái đẹp bao giờ à. Thấy chưa, chú uống say, phản ứng chậm như vậy rồi mà còn muốn lái xe! Còn cảnh sát đặc nhiệm các kiểu, say rượu không thể lái xe mà cũng không biết à? Đến lúc đó bị cảnh sát giao thông bắt cho thì mất mặt lắm! Lỡ đâu xảy ra chuyện, ngày mai tôi phải cưới một mình à? Đưa chìa khoá xe đây, tôi đưa chú về”.
Ông cụ Diêu đứng ở vị trí này nghe rõ mồn một những gì Diêu Nê nói, lúc đó ông suýt nữa thì bật cười!