22: Chỉ có thể dùng trí óc
Mặc dù lúc cô mới nhập ngũ cũng huấn luyện mỗi ngày, học được những cái căn bản, nhưng bình thường cô làm việc trên máy tính, vào những lúc quan trọng thì chuyên giúp giải mã hệ thống máy tính mà hacker bình thường không thể xâm nhập.
Ví dụ như tìm tài liệu bí mật, tiến vào hệ thống internet nội bộ của địch, theo dõi và định vị các vị trí quan trọng…Nói trắng ra là cô chẳng khác nào một nhân viên văn phòng.
Khi biết hai ngườinày rõ ràng là cao thủ được ông cụ Diêu sắp xếp vào ở nhà họ để giám sát đề phòng cô chạy mất bất cứ lúc nào, Diêu Nê đã cảm thấy chuyện này không thể cứng rắn được, chỉ có thể dùng trí óc!
Hôm nay ông cụ Diêu nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi, nói là ông cụ Sở phát bệnh tim, đang nằm viện!
Lúc đầu Diêu Bân cũng muốn dắt Diêu Nê đi, nhưng Diêu Nê lại đột nhiên nói mình đau bụng, khi nào khoẻ rồi lại đi thăm ông cụ Sở. Thật ra cô căn bản không đau bụng, mà là đang tìm kiếm cơ hội để tẩu thoát ra ngoài!
Tuy cô không giỏi võ, nhưng trong nhà cô còn cất giấu một túi vũ khí bí mật!
Túi vũ khí bí mật đó là một loại thuốc mê cô tịch thu được trong một lần tham gia nhiệm vụ, lúc đó cô phụ trách dọn dẹp thuốc vê, nhưng sau đó quên vứt đi mà lại bỏ vào trong túi giấy, bị cô đem về nhà cùng với một chồng hồ sơ!
Trong hoàn cảnh gió thổi không lọt, đến con ruồi cũng không bay ra ngoài được thế này, Diêu Nê bưng hoa quả có chứa thuốc mê đến cho thủ vệ, không lâu sau, cô đã vỗ tay đi ra ngoài một mình, vẻ mặt cứ phải gọi là phơi phới!
Muốn nhốt cô sao? Không có cửa đâu!
…
Ban đầu Diêu Nê định đến bệnh viện của Thẩm Tả Ý, nhưng sau đó nghĩ lại chuyện có bầu trước khi cưới, lại còn tình một đêm, không vinh quang gì cho lắm, vì vậy cô kín đáo đến một bệnh viện nhỏ khác.
Vì hôm nay có quá nhiều người đến khám thai, thế mà chỉ có một bác sĩ phụ trách, không thể nào quan tâm đến cô được, vừa nghe Diêu Nê đã thử ở nhà và xác định mang thai rồi, hơn nữa cách thời gian “xảy ra chuyện” chưa đến 40 ngày, bác sĩ cúi đầu viết xẹt xẹt cho cô một tờ đơn, sau đó nói bằng giọng điệu lạnh lùng và máy móc: “Cô phá thai thông thường, phá thai không đau hay là dùng thuốc phá?”
“Ờm, có gì khác biệt không?”
Dường như cảm thấy rất cạn lời với câu hỏi của cô, bác sĩ liếc cô một cái, không khỏi nói: “Phá thai thông thường là thông thường, không đau chính là không đau, dùng thuốc phá thì chính là dùng thuốc”.
Diêu Nê suýt nữa hộc máu! Bà thím bác sĩ này giải thích có khác gì là không giải thích không?
Như thể nhìn ra được sự bối rối trên mặt cô, bác sĩ nhíu mày: “Cô còn trẻ, không chịu đau được, làm kiểu không đau đi. Sẽ xong nhanh thôi. Phí là một nghìn hai, cam đoan dọn dẹp sạch sẽ cho cô. Kiểu khác chỉ có mấy trăm, không chịu trách nhiệm cho bất cứ chứng viêm phụ khoa nào cho cô sau này”.
Dường như để tăng sức thuyết phục, lại dường như sợ Diêu Nê do dự vì rẻ, bác sĩ còn nói: “Hai ngày trước có một người phụ nữ nhất quyết sử dụng cách dùng thuốc cho rẻ, kết quả tự làm tại nhà thành ra hôn mê, lúc đó nếu không phải người đàn ông của cô ta ở nhà và gọi cấp cứu thì cô ta đã chết vì xuất huyết nhiều rồi. Máu chảy nhuộm đỏ cả ga giường”.
Nói đến đây, vẻ mặt bác sĩ không hề có cái gọi là thương cảm, mà thậm chí có một chút chán ghét và sốt ruột.
Nhưng lời nói của bác sĩ chẳng những không khiến Diêu Nê cảm thấy thoải mái, mà cảm thấy như mình sắp bị người ta đẩy từ trên cao xuống, tay chân nhất thời lạnh như băng!