⬅ Trước Tiếp ➡
 
          Một công cụ, có tư cách gì mà bàn điều kiện với nhà họ Tông đây?
 
          Suy nghĩ phiền loạn, Tần Lục Nguyệt bực bội ấn cửa kính xe xuống.
 
          Từng cơn gió nhẹ thổi qua, Tần Lục Nguyệt chống tay lên cằm, ngẩn ngơ nhìn phong cảnh bên ngoài.
 
          Ánh mắt Tông Minh Hạo liếc sang, vẫn luôn nhìn Tần Lục Nguyệt.
 
          Ngựa xe như nước ngoài đường, dường như hoàn toàn không ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô.
 
          Cô đang nghĩ gì?
 
          Lần tiên Tông Minh Hạo đột nhiên rất muốn biết suy nghĩ trong đầu người phụ nữa này.
 
          Mười tám năm không gặp, cô đã từ một cô gái nhỏ nhếch nhác, trở thành một cô gái mảnh mai xinh đẹp.
 
          Nếu không phải trên cổ tay cô vẫn còn vết sẹo hình dấu răng, thì anh cũng gần như không nhận ra cô.
 
          Tiểu Triệu liếc nhìn hai người qua kính chiếu hậu, dường như hiểu ra điều gì đó.
 
          Xe ô tô dừng lại ở một biệt viện vắng vẻ yên tĩnh, lúc này Tần Lục Nguyệt mới phục hồi tinh thần.
 
          Đã đến?
 
          Đây là đâu?
 
          Tiểu Triệu quay đầu giải thích với Tần Lục Nguyệt: "Thiếu phu nhân, đây là Trang Tây Biệt Viện. Là biệt viện lớn nhất của nhà họ Tông tại thành phố Q, cũng là biệt viện lớn nhất của thành phố Q. Toàn bộ biệt viện có diện tích hai nghìn héc-ta, có vườn hoa tư nhân, khu trồng cây, suối nước nóng tự nhiên, trường đua ngựa, sân golf, rạp chiếu phim, sân bay nhỏ và các tiện ích khác. Tòa nhà chính có diện tích khoảng ba nghìn mét vuông."
 
          Tông Minh Hạo không nói gì, mà chỉ nhìn Tần Lục Nguyệt.
 
          Trên mặt Tần Lục Nguyệt thoáng hiện lên nét kinh ngạc, ngay sau đó lại bình tĩnh lại.
 
          Biệt viện có đẹp đi chăng nữa, thì cũng có liên quan gì đến mình đâu?
 
          Mình cũng chỉ là một khách qua đường tạm thời mà thôi.
 
          Giàu sang, chưa bao giờ là mục tiêu theo đuổi đầu tiên của mình.
 
          Nếu như mình là một người ham muốn tài sản, sao ban đầu lại ở cùng với Trần Cao hai bàn tay trắng chứ?
 
          Tần Lục Nguyệt chỉ bình tĩnh gật đầu nói: "Quả thật rất đẹp."
 
          Xe chạy vào cổng biệt viện, Tiểu Triệu vừa lái xe vừa tiếp tục giải thích nói: "Trang Tây Biệt Viện có hệ thống an ninh riêng, ngoài tính năng quét khuôn mặt và nhận dạng mống mắt ở bên ngoài, thì mỗi phòng đều có một mật khẩu riêng. Lát nữa sẽ có người xin dữ liệu của thiếu phu nhân, như thế thì sau này thiếu phu nhân ra và dễ dàng hơn nhiều."
 
⬅ Trước Tiếp ➡