⬅ Trước Tiếp ➡
“Thật sự phải cảm ơn Nghiêm tiểu thư đã bất bình thay vợ tôi.” Sau khi Tống Minh Hạo cúi đầu nhìn Tần Lục Nguyệt mới nói với Nghiêm Nặc: “Nhưng mà, đây chỉ là một hiểu nhầm. Khả Nhi, có đúng không?”
Mã Khả Nhi lập tức nói: “Đúng vậy đúng vậy. Chị chỉ nghe nói hai vị tiểu thư nhà họ Tần từ nhỏ đã có tình cảm tốt, thế nên mới phá lệ mời cô Tần Giai Nhân đến chơi, đâu nghĩ tới…”
Mễ Khả Nhi ra vẻ vô cùng tiếc nuối thương xót, nói với Tần Lục Nguyệt: “Cô Tần, vô cùng xin lỗi, tôi không biết sẽ xảy ra chuyện như thế. Người đâu, đưa cô Tần đi sửa soạn một chút.”
Lời vừa dứt, lập tức có người đi đến, nói với Tần Lục Nguyệt: “Cô Tần, mời đi bên này.”
Bọn họ xưng là cô Tần, chứ không phải là thiếu phu nhân Tông.
Tông Minh Hạo không sửa lại, Tần Lục Nguyệt cũng giả vờ làm ra vẻ không để ý.
Tần Lục Nguyệt khẽ nói: “Cảm ơn.” Nói xong lập tức quay người đi, không liếc mắt nhìn Tông Minh Hạo một cái, nhưng lại mỉm cười dịu dàng với Nghiêm Nặc.
Có lẽ không nhìn thấy Tần Lục Nguyệt cầu xin sự giúp đỡ từ mình, trong lòng Tông Minh Hạo đột nhiên cảm thấy không thoải mái.
Lúc thấy cô mỉm cười với Nghiêm Nặc, từ tận đáy lòng Tông Minh Hạo, chớp mắt chất chứa muộn phiền.
Cô vậy mà lại đi cười với người khác?
Trong một giây ngắn ngủi Tần Lục Nguyệt đi qua người Tông Minh Hạo, ma xui quỷ khiến thế nào Tông Minh Hạo lại đưa tay ra nắm lấy cổ tay Tần Lục Nguyệt.
Tần Lục Nguyệt sửng sốt.
“Tôi đi cùng cô.” Tông Minh Hạo khẽ mở miệng.
Một giây sau, sắc mặt của Mễ Khả Nhi và Tần Giai Nhân đồng thời thay đổi.
Ánh mắt tham lam của Tần Giai Nhân vẫn luôn đuổi theo Tông Minh Hạo, lại không dám suồng sã lộ ra mục đích của bản thân, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tông Minh Hạo kéo tay Tần Lục Nguyệt rời đi.
 
1. Giúp tôi mặc đồ không?
Mễ Khả Nhi là chủ nhân bữa tiệc, đương nhiên không thể bỏ những người khác ở lại mà đi cùng bọn họ, thế nên sắc mắc dù có khó nhìn đến thế nào cô ta cũng chỉ có thể miễn cưỡng ở lại, bày ra vẻ mặt tươi cười nói chuyện với những người khác.
Nghiêm Nặc thấy Tông Minh Hạo thay Mễ Khả Nhi giải thích, nở một nụ cười chế nhạo, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của Nghiêm Nặc, Mễ Khả Nhi không còn duy trì được vẻ mặt tao nhã nữa, sắc mặt trở nên xanh mét.
Tông Minh Hạo dắt tay Tần Lục Nguyệt đi vào phòng khách.
Vừa vào phòng, tránh né được tầm mắt của người khác, Tần Lục Nguyệt bình tĩnh rút tay ra.
“Một mình tôi vào đây là được rồi.” Tần Lục Nguyệt âm thầm kéo giãn khoảng cách với Tông Minh Hạo.
Ánh mắt hung dữ của Tông Minh Hạo tối dần.
Người con gái này, thà cười với người lần đầu gặp mặt, tính nết lại còn ngang ngược là Nghiêm Nặc cũng không thèm có bấy kỳ liên quan gì đến anh.
Được, được, được lắm, cô nghĩ cô trốn được chắc?
Bước chân của Tông Minh Hạo dừng lại, cứ như thế nhìn Tần Lục Nguyệt.
Tần Lục Nguyệt bị nhìn đến tê dại da đầu.
Khí thế của người đàn ông Tông Minh Hạo này quá lớn.
Cho dù chỉ là một ánh mắt cũng sẽ khiến cho đối phương không chịu được mà tránh né.
Tần Lục Nguyệt không dám đứng im tại chỗ nữa, cúi đầu đi vào phòng thay quần áo.
Đóng cửa phòng thay đồ lại, Tần Lục Nguyệt dựa cả người vào cửa, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông này, đúng là kính trọng mà không thể gần gũi nha.
Hoàn toàn không muốn có bất kỳ liên quan gì với anh ta.
Đợi đến khi điều tra ra được nguyên nhân cái chết của ông bà và cha mẹ, nhất định phải ly hôn.
Tần Lục Nguyệt đợi tâm trạng bình tĩnh trở lại mới vào nhà tắm tắm rửa.
Bộ đồ của cô đã bị bẩn rồi, không thể mặc lại nữa, chỉ cỏ thế mặc bộ lễ phục đã được chuẩn bị sẵn ở trong phòng.
Nhưng lúc Tần Lục Nguyệt mặc bộ lễ phục kia lên, cô lập tức ngây ngốc một giây —Đây là bộ lễ phục mà phần lưng thiết kế khá rắc rối, nhất định phải có người khác giúp mới có thể mặc được!
Tần Lục Nguyệt nhìn đông nhìn tây, nhìn trái nhìn phải, trong căn phòng này ngoại trừ cô ra cũng chỉ có Tông Minh Hạo.
Làm thế nào bây giờ?
Cũng không thể mặc bộ đồ xộc xệch mà đi ra ngoài.
Chẳng lẽ ngoại trừ cầu xin Tông Minh Hạo giúp đỡ thì không còn cách nào khác ư?
Tần Lục Nguyệt đấu tranh một hồi rất lâu, đẩy cửa phòng thay đồ ra, lời còn chưa kịp nói ra khỏi miệng mà hai gò má đã ửng đỏ.
Cô vừa mới tắm xong, khuôn mặt lại vì e thẹn ngại ngùng mà đỏ ửng lên, cả người cô xinh đẹp giống như một đóa hoa đào nở rộ.
⬅ Trước Tiếp ➡