Cô Vợ Đáng Yêu
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡
Đến lượt Lăng Nghị, không biết sao Phó Lê nhớ tới lời hệ thống nói Tiếp xúc thân thể là có thể trói định.
Cô nhớ đến những thứ tốt đẹp trong phần thưởng của hệ thống Chân giò kho tương, cơm gạo, quần áo xinh đẹp, còn có sách, Phó Lê liền cảm thấy thỏa mãn…
Lúc đưa trứng gà, nếu đụng trúng ngón tay không biết là có thể trói định hay không?
Phó Lê nghĩ nghĩ, động tác đào trứng gà chậm lại, thật vật vả cầm quả trứng gà, lúc đưa qua ngón tay cô khẽ run rẩy.
Lăng Nghị rũ mắt xuống, nhìn thấy bộ dạng sợ anh đến nỗi tay cũng đều run rẩy của cô, trong lòng anh nhịn không được cười nhạt một tiếng, sau đó nhận lấy trứng gà.
Phó Lê còn đang suy nghĩ phải làm như thế nào để đụng vào ngón tay của anh thì cô đã chợt nhận ra trên tay mình không còn gì nữa,
Cô mờ mịt nhìn Lăng Nghị, môi hơi mở ra.
Lăng Nghị bình tĩnh nhìn cô vài giây, anh xoay người muốn rời đi.
Phó Lê gấp gáp, nhiệm vụ trói định có thời hạn, cô không biết có thể gặp lại Lăng Nghị trong vòng một ngày hay không.
Vì vậy Phó Lê vội vàng đuổi theo vài bước, gấp gáp giữ chặt cổ tay Lăng Nghị, đầu ngón út hơi nâng lên chạm vào da thịt nơi cổ tay anh.
Nhưng mà chỗ cô nắm đều bị quần áo che kín mít, cô không chạm được gì.
Phó Lê gấp đến nỗi đôi mắt cũng đỏ lên, miệng lắp bắp nói “Chờ, chờ chút.”
Lăng Nghị nhìn những ngón tay trắng nõn đang nắm lấy cổ tay mình, ánh mắt anh khẽ động.
“Chuyện gì?”
Phó Lê nghe thấy giọng nói lạnh nhạt hờ hững của anh, thiếu chút nữa đã bị dọa cho khóc thét.
Chợt, Phó Lê nhớ ra trong đất còn chôn hai quả trứng gà, cô nhanh chóng nói “Trong đất còn hai quả trứng gà, cho… anh hết đấy.”
Lăng Nghị nghe vậy liền sững sờ.
Phó Lê nhân cơ hội cọ ngón tay về phía trước, cuối cùng cô chạm vào mu bàn tay của người đàn ông.
Cô không dám cúi đầu nhìn, chỉ cảm thấy nơi đó của anh hơi trơn trơn, giống như có vệt nước.
Phó Lê không biết bao nhiêu giây mới tính hoàn thành nhiệm vụ, vì vậy cô nhẹ nhàng đặt ngón tay ở đó không buông ra.
Sau khi Lăng Nghị hoàn hồn lại, anh nhìn thấy những ngón tay trắng nõn của cô đặt trên mu bàn tay mình, đốt ngón tay trở nên trắng bệch, ngón tay thon dài dính một ít màu đỏ.
Lăng Nghị lạnh lùng nói “Buông tay ra, đừng chạm vào tôi.”
Phó Lê hoảng sợ, bắp chân run lên, nhưng cô không buông tay.
Sao hệ thống còn chưa nói hoàn thành nhiệm vụ chứ
Lăng Nghị thấy cô không buông, ánh mắt anh cũng dần tối đi, anh giơ tay còn lại lên, trầm giọng nói “Nếu cô còn đụng vào tôi nữa, tôi sẽ không khách khí đâụ”
Dư quang nơi khóe mắt Phó Lê nhìn thấy, cô nghĩ anh muốn đánh mình, Phó Lê bỗng nhiên “A” một tiếng, thân mình lảo đảo, chân lùi về sau, cô sợ tới mức ngã ngồi trên mặt đất.
Mà lúc ngã xuống, cô theo bản năng đẩy tay Lăng Nghị ra.
Chờ Phó Lê bình tĩnh lại, liền phát hiện người đàn ông bị cô dùng sức đẩy ngã xuống đất đã lăn xuống vũng bùn.
Phó Lê “…”
Phù, hù chết cô rồi
Cô cũng không ngờ sẽ thuận tay đẩy người ta thành như vậy
Lúc này, Lăng Nghị cúi người đứng dậy, đầu gối trái còn ở trong bùn, anh lau nước bùn trên mặt rồi ngơ ngác nhìn cô.
Không phải anh đang muốn xông lên đánh cô đấy chứ
Phó Lê hoảng sợ, cô chịu đựng đôi chân mềm nhũn mà lồm cồm đứng lên, lảo đảo chạy xuống núi.
Lăng Nghị quá hung dữ, cô không muốn làm nhiệm vụ nữa, không muốn mối lương duyên do ông trời ban tặng này nữa
Người hung dữ như vậy, sao có thể là mối lương duyên do ông trời ban tặng cho cô chứ.
Nhất định là hệ thống nhầm rồi
……
Phó Lê chạy đi rồi, Lý Xuân Sơn vẫn ngây ngốc nhìn Lăng Nghị bò ra từ vũng bùn, bộ dáng nhăn mày tức giận, mặt cực kỳ đen.
Hắn không nhịn được được mà vỗ tay “Ha ha ha…”
⬅ Trước Tiếp ➡