"An Mộc, cô đang nhìn cái gì vậy?"
Giọng nói của Bạch Ngọc Khiết đột nhiên truyền tới.
Nghe thấy tiếng cô, toàn thân An Mộc cứng đờ.
Giờ đã là 0h mấy giây, vẻ mặt kiêu ngạo của An Mộc biến mất trong nháy mắt, ai con mắt trợn to hung ác giờ trở thành đáng thương.
Nắm đấm thuận thế dừng ở đỉnh đầu, vuốt vuốt tóc.
Nghiêng đầu sang chỗ khác, e sợ mở miệng:" Bạch tiểu thư, có phải anh Tử Khiêm lại có niềm vui mới rồi không?"
Nhắc đến việc này, Bạch Ngọc Khiết liền cảm thấy phiền lòng, cô ta phất tay, mím môi nói:" Đương nhiên là không rồi, đoán mò cái gì chứ? Nhanh lên, không có nhiều thời gian đâu."
"Được." An Mộc ngoan ngoãn cúi đầu, lại liếc về phía người đàn ông kia, chỉ nhìn thấy khóe miệng anh nhếch lên đùa cợt.
_____*_____
Tầng hai.
An Mộc vừa mới lên tầng, vừa rồi Bạch Ngọc Khiết ở bên dưới còn dịu dàng hào phóng, giờ này trở nên không chút biểu cảm.
Cô ta quay đầu, hung dữ nhìn An Mộc:" Đồ quái dị, cô cũng thật không biết xấu hổ! Anh Tử Khiếm đã sớm nói, nếu không phải ba mẹ cô trước khi chết cầu xin anh ấy đính hôn với cô, anh ấy đã sớm quăng cô đi rồi! Anh ấy căn bản không yêu cô, cho dù hai người có thuận lợi kết hôn, cô cũng sẽ không có hạnh phúc đâu! Tôi khuyên cô, vẫn nên thức thời một chút, chủ động từ hôn đi!"
Khóc lóc cầu xin?
An Mộc nghe mấy lời này, ánh mắt trở nên rét lạnh, nhắc tới ba mẹ, trong lòng lại sôi trào tức giận.
Nếu ba mẹ vẫn còn sống, việc gì cô phải vì xí nghiệp An thị mà nhân nhượng lợi ích toàn cục, ăn nhờ ở đậu sao?