⬅ Trước Tiếp ➡
An Mộc nhẹ nhàng thở ra, thử dò hỏi:
“ Như vậy, Tôn giám đốc đã định ra nữ phụ chưa?
Tổng giám đốc nghe nói như thế, liền nghiêm túc:
“ Cái này sao....”
An Mộc thuận thế tự tiến cử:
“ Tôn giám đốc, nhân vật Lãnh Sương này tôi đã nghiên cứu rất kĩ, đây là nhân vật mà ta vô cùng tâm đắc, phiền toái ngài xem qua một chút.”
Nói xong liền đưa tập tài liệu qua:
“ Ta cảm thấy bất luận là khí chất hay là hình tượng ta đều phù hợp với nhân vật này. Tôn giám đốc, ngài.......”
Tôn giám đốc đem văn kiện đặt lại trong bao, sau đó gật đầu, nói:
“ Tôi đã biết.”
Tròng mắt An Mộc co rụt lại.
Đây là cái dạng trả lời kiểu gì a?
Tôn giám đốc lại nói:
“ Tuyển cử, đều phải việc công xử lý theo phép công.”
Việc công xử theo phép công?
A!
Nếu có thể cạnh tranh công bằng, mình sao phải tới tận đây a?
An Mộc nhìn ông ta, tên này rõ ràng là có hứng thú với mình, lại nổ lực kiềm chế ánh mắt, có chút nghi hoặc, tên chết tiệt này...Chẳng lẽ chơi trò lạt mềm buộc chặt?
An Mộc nghiến răng một cái, tiến về trước một bước, đặt mông ngồi bên cạnh Tôn giám đốc”
“ Tôn giám đốc, tôi tới bồi ngài uống một chén đi?”
 
Không cần vai diễn này nữa sao?
Quản lý Tôn bật dậy như dưới mông có lửa cháy, tránh xa An Mộc một chút.
Nói thật, nhiều năm qua quản lý Tôn đã ngủ với không ít minh tinh, nhưng xinh đẹp đến không tưởng như người trước mặt này đúng là mới thấy lần đầu!
Lần casting trước,anh ta đã vô cùng hứng thú với An Mộc.
An Mộc không tìm đến anh ta, anh ta cũng sẽ đến tìm cô, nhưng giờ đây….
Anh ta nhìn về phía buồng vệ sinh.
Mẹ nó!
Tổng giám đốc đang ở đây, sao anh ta dám thực hiện quy tắc ngầm chứ?
Giám đốc đại nhân tỉ năm không đến cái C thị nho nhỏ này đến một lần, mà giờ lại xuất hiện để “giám sát”, làm anh ta phải tự cấm dục một tháng!
Nhưng , dục vọng nhất thời quan trọng, hay bát cơm quan trọng hơn đây?
Quản lý Tôn lạnh mặt đáp, “Đường tiểu thư, xin hãy tự trọng. Không còn việc gì nữa thì cô đi trước đi.”
Cái gì?
Người này rõ ràng rất có hứng thú với mình, sao giờ lại ra vẻ thờ ơ?
Chẳng lẽ…..anh ta đã biết kế hoạch của mình?
An Mộc chủ động đi tới, giọng nói càng ngọt hơn, thò tay vào trong túi quần gửi tin nhắn đi, tiện thể dựa vào người quản lý Tôn, “Quản lý Tôn, tôi…”
Mặc kệ anh ta có thích mình hay không, trước tiên sán vào để chụp lại được mấy tấm ướt át rồi nói sau.
Dù sao trình độ Taekwondo của mình không tồi, không sợ không khống chế nổi một tên quản lý Tôn!
Nhưng, đúng lúc này….
“Két két!”
Cửa buồng vệ sinh đột nhiên mở ra.
An Mộc cứng người lại, kinh ngạc quay đầu, liền nhìn thấy một người đàn ông cao ngất đang đứng ở đó.
Anh mặc một bộ âu phục màu bạc, hai tay đút túi quần, lười nhác dựa vào vách tường, đôi mắt hoa đào lúng liếng nhưng lại mang theo địch ý nồng nặc, sắc bén nhìn chằm chằm An Mộc.
⬅ Trước Tiếp ➡