⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng sợ bị người ta nói mình vô dụng, nhưng An Mộc lại thốt ra mấy lời điên cuống như vậy, hơn nữa chính cô cũng rất ương ngạnh, người không biết chuyện nhất định sẽ bị dọa chết.
Tên này cũng nên biết sợ rồi chứ?
An Mộc hất cằm, nhìn về phía người đàn ông, đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên rất ồn ào.
“Nơi này! Là chỗ này!” Là giọng nói của Bạch Ngọc Khiết.
Thôi xong!
Có người đến!
An Mộc lập tức khủng hoảng.
Cô đi đến cửa, mở lỗ nhòm, liền nhìn thấy Bạch Ngọc Khiết dẫn một đám người đi vào phòng bên cạnh, cô liền giật mình lui ra sau.
“Bạch Ngọc Khiết, em rốt cuộc đưa bọn anh đến đây để xem cái gì?” Một giọng nam không kiên nhẫn vang lên.
Phong Tử Khiêm đang đứng ở cửa, mặc một thân âu phục màu đen, che đi hết những nét trẻ con còn chưa thuần thục trên người, anh mày rậm mắt to, thân hình cao lớn, anh tuấn bất phàm.
Bộ dáng của một kẻ hời hợt, ăn chơi trác táng trong giới tư bản.
Giờ phút này, vầng trán anh lộ ra vẻ phiền chán, ngạo khí trên người đã không còn, nhìn Bạch Ngọc Khiết nói:”Em náo loạn đã đủ chưa?”
Bạch Ngọc Khiết lo lắng, rõ ràng đã nhốt cô ta trong này, sao giờ lại không có?
Cô cắn răng, lắc đầu nhìn về phía phòng An Mộc:”Anh Tử Khiên, chắc chắn An Mộc đang giấu đàn ông lạ ở trong phòng, em đã nhìn thấy cô ta cùng với người đàn ông khác…..”
Phong Tử Khiêm nghe thấy vậy, sải bước đến cửa phòng An Mộc, phiền chán gõ cửa:”An Mộc, mở cửa!”
Trong giọng nói tràn ngập ghét bỏ, dường như chỉ cái tên này thôi cũng làm anh thấy ghê tởm.
Tim An Mộc nảy lên, xong rồi!
Cô xoay người, không nói năng gì nhảy lên giường, cầm lấy quần áo tung về phía người đàn ông!
“Đi đi, mau lên!”
“Bị phát hiện là xong đời đó!”
Phong Kiêu vẫn không nhúc nhích, tùy ý để An Mộc cằn nhằn.
Bởi vì anh không chịu phối hợp, sơ mi của anh bị An Mộc giật lên giật xuống.
Có tiếng vải rách! Áo sơ mi hỏng mất rồ!
An Mộc lập tức cứng đờ người.
Quả nhiên lại nghe thấy giọng nói của Bạch Ngọc Khiết:”Anh Tử Khiêm, anh nghe thấy chưa, An Mộc đang ở bên trong, không phải có chìa khóa dự phòng sao? Mau mang đến đây!”
Tiếp theo là tiếng bước chân chạy đi.
An Mộc nhanh tay trực tiếp cầm quần mặc vào cho anh.
Người đàn ông cứ nằm trơ ra như vậy, không phối hợp cũng không cự tuyệt.
Nhưng xỏ quần vào, ánh mắt lại chạm tới quần lót của đàn ông! An Mộc đang muốn xốc quần lên thì cánh cửa kêu răng rắc một tiếng!
Cửa mở toang!
An Mộc cứng đờ, giờ phút này, cô vẫn còn ở trên giường, đưa lưng về phía cửa và đang ngồi trên người Phong Kiêu.
Mọi người ngoài cửa đều dồn ánh mắt lên hai người bọn họ.
 
Tử Khiêm ca ca, ở đây có trộm!
Phong Kiêu nằm ở trên giường, đôi mắt quyến rũ, đào hoa nhìn chằm chằm vào cô. Anh không hề nóng vội cũng không có một chút giải thích gì cho hành động của mình.
Dám nói anh là Ngưu Lang sao. Phải cho cô nếm thử một chút hậu quả mới được!
Cùng lúc đó, không khí và tư thế ái muội ở trong phòng đã bị những người ngoài cửa nhìn thấu.
Bạch Ngọc Khiết nhìn vào, trong lòng càng trở nên vui vẻ nhưng vẫn cố tỏ vẻ thánh khiết, giả bộ ngạc nhiên: “An Mộc, cô đang làm gì vậy?!”
Giọng nói sắc bén nhưng lại vô cùng vội vàng: “Cô, cô có thể xin lỗi anh Tử Khiêm mà?!”
Quả nhiên, lời này vừa nói ra sắc mặt Phong Tử Khiêm liền trở nên tái mét.
Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng dáng của cô gái ở bên trong. Anh tiến lên một bước đành phải mở miệng nói chuyện.
An Mộc nhìn xung quanh, dùng vận tốc ánh sáng để hoạt động đại não nên không quá ba giây mắt cô liền sáng lên.
Đưa lưng về phía đám người kia, cô lại nhìn tới cái quần nhỏ của anh đang trong tay mình. Cúi đầu, cô thực sự phải tìm một chỗ nào thật tốt để giấu mới được.
Nghĩ đến kế hoạch sau đó của mình thì thực sự thứ này không thể để lộ được!
⬅ Trước Tiếp ➡