Khóe mắt Tề Chân lộ vẻ vô tội, như là bị dọa, không chớp mắt nhìn.
Một lúc sau, cô gật đầu, cứng ngắc đứng dậy, lịch sự và dứt khoát nói "Xin chào... Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhaụ Kỳ thật khi còn nhỏ tôi đã xem rất nhiều phim điện ảnh và phim truyền hình của anh. Vừa rồi không nhận ra anh, thất lễ rồi... "
Dụ Cảnh Hành rất ít nhìn thấy cô gái như vậy, có giáo dưỡng, cũng ngây thơ và mềm mại.
Người đàn ông cười cười, bảo cô ngồi xuống trước, lại hỏi cô ở chỗ này đợi bao lâụ
Tề Chân khiêm tốn nói "Cũng không có lâu, mới vừa ngồi được vài phút đi, anh liền tới rồi."
Nói một lát, Tề Chân đã sớm đói bụng, vì thế Dụ Cảnh Hành thuận theo cô mà gọi món, lại săn sóc hỏi cô định ăn gì.
Tề Chân lắc đầu, nói rằng không có sở thích gì nên Dụ Cảnh Hành liền gọi món đặc biệt cho cô và một ly nước trái cây, bình thường vào lúc này hẳn là nên uống rượu vang đỏ gì đó, cũng không biết vì cái gì anh lại đưa cho cô nước trái cây.
Tề Chân liền khó tránh đứng ngồi không yên, mờ mịt nhìn nước trái cây nửa ngày.
Cô cũng không có nói dối, quả thực đã xem qua phim của Dụ Cảnh Hành, cùng với một ít phim truyền hình ban đầu của anh, nhưng trên thực tế..... có rất ít người cùng thế hệ với cô cũng chưa từng xem qua những bộ phim đó.
Ở thời điểm mà Dụ Cảnh Hành nổi tiếng, những thứ như fandom đã phổ biến trong giới showbiz rồi. Dụ Cảnh Hành đã được đề cử và giành được nhiều giải thưởng quốc tế. Là một diễn viên trẻ đã 3 lần đạt tam kim ảnh đế và cũng không còn đóng phim truyền hình nữa.
Nhưng Tề Chân không thích anh nhiều như vậy, dù sao cô gái nhỏ cũng hay quên, hôm nay thích, ngày mai có lẽ là không thích nữa. Và vì cô không hứng thú với hầu hết các bộ phim đoạt giải sau này của anh nên sau một vài năm liền quên.
Cho nên Dụ Cảnh Hành như thế nào lại là đối tượng xem mắt của cô?
Tề Chân yên lặng nhìn Dụ Cảnh Hành, đối diện với người đàn ông đang rót trà cho cô, đốt ngón tay thon dài, động tác không nhanh không chậm, càng không có đến chủ đề thừa thãi nào, anh còn rất hiểu tâm trạng của Tề Chân.
Tề Chân nghĩ nghĩ một lúc, vẫn mạo muội hỏi " Mặc dù có chút thất lễ, nhưng tôi vẫn muốn hỏi, anh như thế nào mà nhận được ba tôi?"
Cô hỏi xong vấn đề này, tai lặng lẽ đỏ lên, cúi đầu nhẹ giọng nói "Anh biết không, ba tôi một lòng tâm huyết với việc làm nghiên cứu khoa học, lại không giỏi xã giao, tôi chính là tò mò, làm sao ông ý có thể nhận ra anh được?"
Dụ Cảnh Hành cười cười, tiếng nói trầm thấp bình tĩnh " Ba cô là sư phụ của tôi, khả năng cô không biết nhưng mà tôi vẫn luôn tôn trọng ông ấy."
Tề Chân bừng tỉnh.
Ba cô vốn là giáo viên cấp 3, nhưng chuyện đó đã lâu rồi, khi đó ông vì gia đình tìm được một công việc tương đối ổn định, sau khi ly hôn vài năm thì nghỉ việc. Đáng tiếc là cô chưa từng biết Du ảnh đế lại học trung học ở Hải Thị.
Sau khi dùng bữa xong, Tề Chân mới cảm thấy như trút được gánh nặng và chờ anh thanh toán, sau đấy Dụ Cảnh Hành cầm lấy chìa khóa xe, tỏ vẻ muốn đưa cô trở về.
Tề Chân vội vàng xua tay, nắm thật chặt áo khoác của mình, mỉm cười nói "Không cần đâu, tôi tự về, không gây bất tiện đến anh đâu, nếu bị chụp ảnh lại thì không tốt."
Cô không muốn gây phiền toái cho người khác, hơn nữa lần này cả hai cũng không nói gì về hôn nhân nên buổi xem mắt này khẳng định thất bại, vì thế cô không thể tạo thêm gánh nặng cho người khác.
Dụ Cảnh Hành mỉm cười một chút, ôn hòa nói "Không có việc gì, không cần sợ hãi."
Tề Chân bắt găặp ánh mắt của anh, khuôn mặt cũng dần thả lỏng, nhịn không được cười một chút "Được."