⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó Dụ Cảnh Hành lại gửi nhãn dán hình mặt mèo sờ đầu mình, Tề Chân bỗng cảm thấy trong lòng có chút ngọt ngào kỳ lạ, chưa kịp suy nghĩ đã nghe thấy tiếng bà nội tức giận.
Tề Chân vội vàng ngăn cản " Bà nội, bố cũng rất tốt bà đừng tức giận. Lần trước kiểm tra bị cao huyết áp, tháng trước bà vừa bị cảm xong phải đi tiêm, bác sĩ bảo bà không được tức giận."
Có cháu gái khuyên bảo, bà nội Tề đúng là không tức giận nữa, chỉ là không chịu nói chuyện.
Bà muốn khuyên con trai mình tìm vợ khi đang còn trẻ nhưng Tề Triêu Viễn lại không đồng ý, nói là không muốn lại liên lụy người khác.
Dù sao thì bữa cơm này không có kết quả, bố cô vội vàng quay lại phòng thí nghiệm, phải đưa Thiện Thiện vì con bé còn có lớp học phụ đạo nữa.
Trước khi đi bố cô còn đặc biệt nói một câu "Con nên suy nghĩ lại về buổi xem mắt ấy, bố không phải chọn qua loa đối phương cho con, dựa trên các phương diện ta đều cảm thấy rất thích hợp, có thể tin tưởng vào nhân phẩm của cậu ấy."
Thiện Thiện đeo tai nghe vào, nhịn không được cười lớn "Chị, chị bao nhiêu tuổi rồi, đi xem mắt sớm như vậy sợ là không lấy được chồng sao? Ôi... Anh rể tương lai của em như thế nào, em sẽ cho chị lời khuyên, có đẹp trai bằng một nửa chồng của em không?"
Nói xong nhóc bị bà bội trừng mắt một cái, mở miệng là gọi chồng không có giáo dục gì.
Thiện Thiện bĩu môi, bà nội siêu thiên vị như này, lại còn không giấu diếm
Nếu chị họ nói như thế với bà, bà sẽ không cảm thấy vấn đề gì, bất quá cũng đã thành thói quen rồi.
Chỉ trong nháy mắt cô bé phát hiện ra chị họ cũng đang nhìn mình, sau đó lại thấy biểu cảm rất kỳ quái, chậm rãi cong cong khóe mắt khiến cho Thiện Thiện cảm thấy khó hiểụ
Sau khi mọi người rời đi, bà nội Tề bắt đầu thu dọn bát đũa, cho vào máy rửa chén, không nói một lời, lúc sau bà nhìn ra ngoài cửa sổ thở dài, có chút bất lực "Nói là hiếu thuận đưa tiền rồi cũng chẳng thường xuyên về."
Tề Chân ở bên cạnh giúp đỡ, cười nói " không phải còn có con sao?"
Ăn cơm xong, Tề Chân cùng bà nội ngồi xem TV, lúc này trên TV đang chiếu lại phim truyền hình mà Tề Chân đã xem mấy ngày trước.
Là một fans của Dụ Cảnh Hành bà cụ rất ít chú ý đến phim truyền hình, nhưng nếu có thể bà vẫn xem.
Trong đoạn là người đàn ông mặc áo màu xanh cầm kiếm, dùng đầu ngón tay nhấc lưỡi kiếm lên, ống tay áo bay tứ tung, máu bắn tung tóe, đám sát thủ ngã xuống đất rồi chết, trên môi còn nở nụ cười sơ đạm, thuận tay thu kiếm lại âm thành êm đềm như tiếng sóng trong.
Ánh mắt của người đàn ông nhìn thẳng vào công chúa đang đánh đàn trong sân
Tề Chân trong tay cầm chân gà, nhất thời quên gặm......
Bà nội lúc này nhớ đến một việc khác, bà nhìn cháu gái hỏi "Con nói muốn mời người nổi tiếng về ăn tối, không hù ta đấy chứ?"
Trước mặt bà nội Tề Chân cũng không giấu giếm gì, nghĩ lại cô cảm thấy có chút xấu hổ "Không có, lúc đầu bố con không nói tên nghề nghiệp của đối phương xem mắt, con tưởng là anh ấy cũng làm ở Viện khoa học và công nghệ..."
Chủ yếu là bọn họ chênh lệch tuổi tác khá nhiều và cũng không hợp nhau về mọi mặt nên cô cảm thấy không thể nào tiến đến hôn nhân được.
Thực ra Dụ Cảnh Hành không bảo cô đừng nói nhưng cô chỉ cảm thấy không ổn, dù sao lúc trước cũng chỉ thuận miệng nói không chừng ảnh đế như anh có trăm công nghìn việc đã quên rồi. Tề Chân da mặt mỏng, không thích nói những chuyện không có kết quả.
Tề Chân lại nói "Bởi vì do tính chất công việc của con, con nghĩ rằng trước khi anh ấy đến con sẽ xác nhận chắc chắn lại sau đó mới nói cho bà biết người ấy là ai."
⬅ Trước Tiếp ➡