⬅ Trước Tiếp ➡
Nói xong, Cố Đình Sâm cúi xuống hôn lên cổ cô.
Lê Thiển tức giận đến đỏ mặt "Muốn thì đi tìm người khác đi "
Một câu này khiến Cố Đình Sâm khựng lại, mạnh mẽ nâng cằm cô lên, nhìn chằm chằm vào gương mặt đỏ ửng vì bị hôn của cô.
"Em muốn tôi đi tìm người khác?"
Lê Thiển mím môi không đáp, nhưng ánh mắt kiên định đã nói lên tất cả.
Cố Đình Sâm cười lạnh, tức đến bật cười "Em muốn tôi tìm ai?"
Ánh mắt Lê Thiển lóe lên, khóe môi nhếch lên vẻ mỉa mai.
"Là tôi nói sai rồi, e rằng trong lòng Cố tổng, ngoài Tưởng tiểu thư ra thì những người phụ nữ khác đều không xứng. Vậy anh cứ đi tìm Tưởng tiểu thư đi, tôi nghĩ cô ta rất sẵn lòng."
Sắc mặt Cố Đình Sâm trầm xuống. Nhưng nhìn đôi môi cô lúc mở lúc khép, lại ngửi thấy mùi hương trên người cô, cơn giận trong lòng anh dần tan biến.
"Trước đây sao tôi không biết miệng lưỡi em lại sắc bén như vậy?"
Lê Thiển nhìn thẳng vào mắt anh "Vì anh chưa bao giờ thật sự hiểu tôi. Người mà anh biết là một Lê Thiển hoàn hảo với vai trò Cố phu nhân chứ không phải tôi."
Cố Đình Sâm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt thâm trầm "Nói hay lắm, đúng là tôi đã nhìn nhầm em rồi."
Những người phụ nữ ái mộ anh nhiều vô kể, từ trước đến nay đều là kiểu công khai bày tỏ, tham vọng lộ rõ.
Nhưng ở Lê Thiển, anh lại chẳng nhìn ra được gì, thế mà trước đây anh chưa từng nhận ra cô lại có tình cảm sâu đậm với mình đến vậy.
"Vậy nên bây giờ tôi không còn phù hợp với tiêu chuẩn của Cố phu nhân trong lòng anh nữa rồi."
Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, giọng trầm thấp "Cái miệng này, giờ chỉ hợp để hôn thôi, không hợp để nói chuyện nữa."
Lê Thiển lập tức mím môi lại, cảnh giác nhìn anh.
Đúng lúc này, Lâm Bình cũng vừa dừng xe lại, họ lờ mờ nghe thấy giọng anh ta lớn hơn bình thường.
"Cố tổng, phu nhân, đã đến nơi rồi ạ."
"Thả tôi xuống, tôi có việc quan trọng phải làm."
Cố Đình Sâm nhìn cô thêm lần nữa rồi mới buông tay.
Nhưng Lê Thiển lại tranh thủ cơ hội, định lén lấy đi bản thỏa thuận ly hôn kia.
Thấy vậy, sắc mặt Cố Đình Sâm lập tức sa sầm, nhưng anh cũng không ngăn cản.
"Bây giờ trong mắt em chỉ có mỗi thứ này thôi sao?"
Môi Lê Thiển hơi tê rần, không cần nghĩ cô cũng biết lớp son đã bị nhòe. Cô đáp trả ngay lập tức.
"Chẳng lẽ trong mắt tôi nên có anh ư?"
Sắc mặt Cố Đình Sâm càng u ám hơn. Lê Thiển đã đưa tay mở cửa xe, trước khi xuống xe cô còn châm chọc thêm một câu
"Nhưng bây giờ nhìn anh, tôi chỉ thấy chướng mắt thôi "
Nói xong, cô đóng sầm cửa lại, cầm chặt bản thỏa thuận ly hôn rồi nhanh chóng rời đi.
Lâm Bình ngồi đằng trước nghe rõ toàn bộ cuộc đối thoại mà không dám quay đầu lại nhìn.
"Cố tổng, tiếp theo chúng ta đi đâu?"
Cố Đình Sâm nheo mắt nhìn bóng lưng Lê Thiển xa dần, thỉnh thoảng sẽ có những người đi đường liên tục ngoái đầu nhìn cô, có thể thấy sức hút của cô lớn tới mức nào.
Vậy còn những người khác thì sao?
Liệu có kẻ nào cũng đang âm thầm để ý và thèm muốn cô trong lúc anh không biết hay không?
Lê Thiển vào nhà vệ sinh thoa lại son, khẽ cắn môi khi nhớ đến nụ hôn cuồng nhiệt vừa rồi trên xe.
Rốt cuộc anh có ý gì đây?

⬅ Trước Tiếp ➡