Cọ Tiểu Huyệt Em
Chương 13:
⬅ Trước Tiếp ➡
Đương lúc Lý Tê đang cố gắng nhớ lại ngày cái hôm mà cậu bị chơi tơi bời thì trợ lý lại nói với cậu: "Chỉ cần cậu hầu hạ Ngô tổng cho tốt thì sau này cậu nhất định sẽ có thể thăng tiến.”
Lý Tê khẽ cười, cậu không có giấc mộng làm giàu nhanh chóng, cũng không mong sống cuộc sống xa hoa của người giàu, cậu không có tham vọng gì cả, chỉ muốn là một người bình thường thôi.
Lý Tê đưa hết số tiền đã ứng trước mà không giữ lại một xu, giao toàn bộ cho viện trưởng cô nhi viện.
Chuyển tiền xong, Lý Tê cảm thấy nhẹ nhõm, sau đó cậu quay lại giường bệnh lần nữa để chăm sóc cho phú hào.
Thấy trên mặt phú hào vẫn còn dính nước dâʍ của mình, Lý Tê vội lấy khăn lông giúp phú hào lau đi.
Trong giây phút đó, Lý Tê chợt nhận ra mình là một đứa thật sự quá dâʍ đãиɠ, thế mà lại có thể làm ra chuyện khốn nạn như vậy với một người bệnh đang hôn mê bất tỉnh.
Sau khi phú hào tỉnh lại, nếu biết hết những chuyện này thì làm sao bây giờ?
Đối với một phù hào có giá trị ngàn tỷ mà nói thì muốn gϊếŧ Lý Tê quả thật còn dễ hơn bóp chết một con kiến nữa kìa.
Lý Tê cũng biết mình không có khả năng trêu chọc đến ông chủ lớn như vậy nên đã suy nghĩ thấu đáo lại, cậu quyết định phải kiềm chế bản thân mình lại.
Hai ngày sau đó, Lý Tê rất cần mẫn và thật thà mà làm đúng chức vị công việc của mình, không hề vượt quá giới hạn, ngay cả khi giúp phú hào lau người cậu cũng cố ý tránh những bộ phận quan trọng của vùng riêng tư, hoặc nhắm mắt lại khi lau.
Ngô Đình nằm trên giường bệnh giả vờ bất tỉnh có thể cảm nhận rõ ràng Lý Tê đang xa lánh chính mình, cậu hộ lý nhỏ dâʍ đãиɠ này hồi trước ngày nào cũng thủ dâʍ trước mặt hắn, còn nói sẽ cho vạch bướm hắn xem, nhưng mà hai ngày nay, hộ lý nhỏ này chưa kể không chịu thủ dâʍ trước mặt hắn mà mỗi lần lau người cho hắn còn dùng găng tay nhựa vì sợ da tiếp da với hắn.
Ngô Đình vừa nếm trải mùi vị tuyệt vời của lỗ dâʍ, bị nghiện đến không quay đầu được nữa, hắn chờ cho hộ lý nhỏ phát nứиɠ rồi chủ động ngồi lên ©ôи ŧɧịŧ của mình mà tự nhấp.
Ấy thế mà ©ôи ŧɧịŧ của hắn đã cứng hai ngày mà cậu hộ lý nhỏ này lại chẳng thèm nhìn lấy một cái, cứ như cậu không hề có hứng thú gì với cây hàng to bự của hắn vậy.
Ngô Đình cương đến mức chịu không thấu nổi rồi, hơn nữa mấy chuyện này phàm là đàn ông đều không nhịn được.
Thế là Ngô Đình dặn trợ lý chuốc cho Lý Tê một ít thuốc ngủ.
Lý Tê uống nước có chứa thuốc ngủ, uống xong lập tức chìm vào giấc ngủ ngay.
Ngô Đình bảo trợ lý đi ra ngoài, còn mình thì ôm Lý Tê đã hôn mê lên giường bệnh của hắn.
Hắn đặt Lý Tê xuống ngay ngắn, mặc dù đã nhịn hai ngày, hàng họ của hắn không thể chịu đựng được nữa, nhưng hiện tại hắn lại không hề tỏ ra vội vàng, thay vào đó hắn thong thả cởi bộ đồng phục hộ lý màu xanh đậm của Lý Tê ra trước.
Kiểu dáng của bộ đồng phục hộ lý này rất đơn giản, người khác khi mặc vào sẽ trông rất quê mùa, nhưng khi mặc lên người Lý Tê thì lại không hề xấu xí chút nào.
Dáng người của Lý Tê cân xứng, hệt như một cái móc áo hình người tiêu chuẩn, bất kể là tròng gì vào cũng không khó coi, đây cũng chính là nguyên do mà Lý Tê luôn đội mũ che khuất mặt mày đi, vì nếu không che kín thì chẳng biết sẽ có bao nhiêu thằng đàn ông mơ ước tới cậu.
Sau khi cởi hết quần áo ra, trên người Lý Tê chỉ còn sót lại mỗi một cái qυầи ɭóŧ góc bẹt hết sức bình thường.
Rõ ràng là chưa làm gì cả nhưng qυầи ɭóŧ của Lý Tê cũng đã ươn ướt, một vùng vải trắng rộng lớn ban đầu bị thấm ướt biến thành đậm màu hơn.
Ngô Đình không cởϊ qυầи lót của Lý Tê ra mà hắn cúi đầu, vùi mặt dưới háng Lý Tê, cách một lớp qυầи ɭóŧ ngửi thật sâu mùi hương tỏa ra từ trong lỗ dâʍ của cậu, mùi hương này thật sự thơm hết biết.
Ngô Đình ngửi đến si mê, ngửi xong thì lại lè lưỡi ra liếʍ ɭáρ, cách qυầи ɭóŧ liếm lên hoa huyệt.
Qυầи ɭóŧ đều bị Ngô Đình liếm đến ướt đẫm, sau khi thấm nước, lớp vải dần dần trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy được con sò non mọng nước của Lý Tê, màu sắc hồng hào, mềm mại, không hề có lông, nhìn như hết sức đặc biệt, khiến Ngô Đình muốn nhét ngay ©ôи ŧɧịŧ bự của mình vào trong đó.
Có điều Ngô Đình không muốn thô lỗ như một thằng đàn ông nguyên thủy, hắn tạm thời kìm nén du͙© vọиɠ của mình, tách hai chân Lý Tê ra một chút, sau đó lưỡi của hắn nhanh chóng xâm nhập vào khe hở của qυầи ɭóŧ, liếm lên hυyệŧ mềm mại mà hắn mơ ước mỗi đêm.
So với việc liếm cách một lớp qυầи ɭóŧ thì cảm giác đụng chạm trực tiếp này tuyệt vời đến nỗi Ngô Đình phải miễn cưỡng lắm mới dời lưỡi đi được. Hắn đã sống hơn 40 năm, trong tay nắm giữ khối gia sản mà có tiêu xài tới mấy đời cũng không hết, vốn tưởng rằng đã đạt đến đỉnh cao của đời người rồi, nhưng sau khi gặp Lý Tê, hắn mới biết đỉnh cao thực sự là gì.
Chỉ cần Lý Tê chịu ở lại bên cạnh hắn, Ngô Đình tình nguyện dâng hết tài sản tiền bạc mà mình có được cho cậu hộ lý nho nhỏ này.
“Ngọt thật.” Ngô Đình say mê uống nước dâʍ trong hoa huyệt của Lý Tê, trước giờ hắn chưa từng được uống thứ nước nào ngon đến vậy.
Không riêng gì nước dâʍ trong lỗ nứиɠ này này mà cả c̠úc̠ Ꮒσα phía sau cũng ngọt không kém, Ngô Đình liếm huyệt xong thì lại dịch đầu lưỡi ra đằng sau, liếm thành vòng tròn trên lỗ hậu khép chặt của Lý Tê.
Lý Tê đang ở trong trạng thái hôn mê, trong cơ thể cũng có cảm giác giống như vậy, khi bị liếm thoải mái thì trong miệng sẽ bật ra tiếng rêи ɾỉ: "Ưm… A..."
Ngô Đình chẳng khác nào biếи ŧɦái, mặt hắn chôn dưới háng Lý Tê, vừa liếm vừa cảm thán: “A… Thơm quá.”
Cái bướm dâʍ này sao lại có thể thơm ngọt đến vậy được, Ngô Đình hoàn toàn bị Lý Tê bỏ bùa mê thuốc lú rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡