Cọ Tiểu Huyệt Em
Chương 11:
⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Tê ném chiếc quần sang một bên, sau đó bò lên giường, ngồi xuống ngực phú hào, dạng chân lộ ra hoa huyệt bị người đâm đến sưng đỏ, cậu dùng tay bẻ ra lỗ nhỏ bị người ta cᏂị©Ꮒ chín rục, khóc lóc với phú hào nói: “Nơi này của em đã bị ô uế, ngài có ghét bỏ em không…”
Ngô Đình nghĩ thầm hắn sao nỡ lòng ghét bỏ, Lý Tê mới vừa cởϊ qυầи ra hắn đã ngửi thấy một mùi thơm, hận không thể lập tức ngẩng đầu lại gần mà liếʍ ɭáρ, mút sạch nước dâʍ trên đó.
Lý Tê tiếp tục nức nở nói: “Bẩn mất rồi, nên làm sao bây giờ… Lau tẩy thế nào cũng không sạch sẽ…”
Lý Tê bây giờ vẫn còn có thể nhớ tới côn ŧᏂịŧ kia rong ruổi trong cơ thể cậu như thế nào, cây ©ôи ŧɧịŧ to lớn cũng thật ghê tởm, vừa đen vừa thô lại còn xấu xí, chỉ nghĩ đến thôi cậu lại cảm thấy buồn nôn.
Lý Tê cắn cánh môi mềm mại, vô cùng tủi thân.
Ngô Đình giật mình thầm nghĩ Lý Tê có phải đã hiểu lầm gì đó rồi hay không, đáng tiếc hắn hiện tại không có cách nào mở miệng gặng hỏi, chỉ đành âm thầm mà nghe Lý Tê khóc thút thí.
Trong lòng Lý Tê còn lưu lại bóng ma tâm lý, cậu muốn nhanh chóng tiêu diệt ám ảnh mà người đàn ông không tên kia để lại, thế là nhích người về phía trước, dâng lên hoa huyệt đến bên miệng phú hào, cậu nhỏ giọng cầu xin: “Có thể giúp em liếm sạch sẽ chỗ dơ dáy này được không?”
Có lẽ làm như vậy cậu lập tức sẽ không cảm thấy ghê tởm nữa.
Phú hào không có cách nào vươn đầu lưỡi liếm, nhưng Lý Tê cũng không hề để ý, cậu cọ sát lỗ dâʍ múp rụp của mình lên miệng của phú hào.
Nhìn dâʍ ŧᏂủy̠ của mình làm ướt môi phú hào, tâm trạng lúc này của cậu mới miễn cưỡng tốt hơn một chút.
Ngô Đình nghe thấy mùi hương từ hoa huyệt của Lý Tê, còn có cả cảm giác trơn mềm kia nữa, lập tức nổi lửa du͙© vọиɠ, ©ôи ŧɧịŧ to lớn rất nhanh đã căng phồng.
Nhưng mà Lý Tê không phát hiện phú hào đã cứng, cậu còn đang chú tâm mà cọ lỗ dâʍ đang nứиɠ của mình cọ vào môi phú hào.
Chỉ là cọ thôi khả năng không thỏa mãn được cậu, Lý Tê lập tức lấy mặt phú hào trở thành bàn giặt, lại coi lỗ dâʍ của mình trở thành quần áo, sau đó không ngừng mà đung đưa eo, chà đi chà lại, làm như vậy vô cùng thoải mái, kɧoáı ©ảʍ khi cọ xát khiến cho Lý Tê trong nháy mắt đã quên mất cảnh tượng bị người đàn ông khác chọc ngoáy trong cơ thể.
“A ha… Thật thoải mái… Ưm ư…” Lý Tê thích thú cọ xát lên gương mặt tuấn tú của phú hào nọ, đặc biệt là vị phú hào này còn có giá trị con người vượt qua ngàn tỷ, không biết bao nhiêu người ước mơ muốn lên giường phú hào, nhưng mà bây giờ phú hào còn nằm ở trên giường mặc cậu bày bố.
Lý Tê thoải mái đến mức không muốn bước xuống khỏi gương mặt đó, vẫn luôn muốn cứ thế mà tiếp tục mài.
Ngay khi Lý Tê bắn ra, bên ngoài đột nhiên vang lên giọng nói của đám con nuôi của phú hào, còn có cả tiếng nói của trợ lý.
Lý Tê còn tưởng rằng trợ lý đã đi rồi, nhưng không ngờ rằng trợ lý vẫn luôn canh giữ bên ngoài cửa phòng, liệu trợ lý có nghe thấy tiếng rêи ɾỉ vừa nãy của cậu hay không.
Lý Tê hoảng loạn mà bò xuống khỏi gương mặt của phú hào, lại vội vàng mặc xong quần, sửa sang lại dáng vẻ của mình.
Phú hào Ngô Đình nằm bất động trên giường bệnh, lúc này hận không thể bật dậy, đánh đám con nuôi bất hiếu kia một trận, tại sao lại đến vào lúc này, phá hoại chuyện tốt của hắn, đúng là một đám thiếu ăn đòn mà.
Trợ lý ngăn mấy cô cậu con nuôi bên ngoài không cho họ đi vào: “Cậu cả, cậu hai, cô ba, Ngô tổng hiện giờ đang cần nghỉ ngơi, hôm nay mọi người về trước đi, bữa nào lại đến thăm tiếp.”
“Chúng tôi đến thăm cha mình mà còn phải có sự đồng ý của anh mới được à, tránh ra cho tôi.”
Ngô Đình vừa đổ bệnh thì mấy người con nuôi này đã kiêu căng đến hất cằm lên trời, trước kia lúc Ngô Đình chưa xảy ra chuyện, bọn họ tỏ ra ngoan ngoãn như mấy thằng cháu trai ấy, chẳng dám phạm bất cứ lỗi gì.
Trợ lý không ngăn được ba người bọn họ, cuối cùng đành phải để cho họ đẩy cửa đi vào.
Lý Tê đã mặc xong quần, đang cầm cây lau nhà chà lau trên sàn, trông như không có cảm giác tồn tại.
Ba người con nuôi trực tiếp bỏ qua Lý Tê mà đi thẳng đến giường bệnh.
Trợ lý thấy Lý Tê đã ăn mặc chỉnh tề thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, may mà có anh ở bên ngoài kéo dài thời gian, không thì đã bị phát hiện mất rồi.
Lý Tê cho trợ lý một cái nhìn cảm kích, có điều ánh mắt này còn chưa đợi cho trợ lý trông thấy đã vội bị thu hồi lại.
Đám con nuôi đi đến sát bên giường bệnh, bọn họ chợt phát hiện trên cổ cha mình có một vệt nước khả nghi.
Lý Tê vừa mới lau mặt cho Ngô Đình nhưng lại quên lau cổ.
Có điều đám con nuôi càng để tâm đến việc cha bọn họ có thể tỉnh lại hay không mà thôi, bọn họ không mấy trông chờ Ngô Đình có thể tỉnh, chỉ là mong Ngô Đình tỉnh dậy rồi lập di chúc, còn có di sản cuối cùng sẽ được phân chia như thế nào.
Sau khi đám con nuôi nhìn thấy cha bọn họ trước sau gì cũng không có dấu hiệu tỉnh lại bèn kéo nhau về.
Lý Tê khóa kỹ cửa phòng bệnh lại, thế này sẽ không cần phải lo lắng có người vào nữa.
Sau khi khóa cửa kỹ rồi Lý Tế quay lại bên giường bệnh, dùng giọng điệu dò hỏi: “Còn muốn uống nước dâʍ không ạ?”
Ngô Đình xém nữa là trả lời có nhưng hắn nhịn xuống.
Thấy phù hào không nói lời nào, cho là hắn chịu, thế là Lý Tê bò lên trên giường, ngồi khóa trên mặt phù hào: “Đã chảy nhiều hơn rồi…”
Lý Tê vừa mới nói xong thì dâʍ huyệt cứ như cái vòi nước mở van mà trào ra thật nhiều dâʍ ɖị©ɧ, nhiễu xuống môi phù hào.
Miệng phù hào lúc nào đang ngậm lại, nước dâʍ chảy dọc theo khóe miệng chảy xuống cổ.
Lý Tê nhanh nhẹn tự dùng tay cạy miệng phù hào ra, để cho nước dâʍ của mình có thể thuận lợi chảy vào miệng hắn, rồi theo yết hầu mà nuốt xuống.
Hầu kết Ngô Đình trượt lên xuống làm hành động nuốt, song Lý Tê lại hoàn toàn không để ý đến chi tiết nhỏ này.
⬅ Trước Tiếp ➡