⬅ Trước Tiếp ➡
Gương mặt cô đỏ ửng, vừa muốn khóc vừa muốn nhịn, dáng vẻ rất gợi đòn, đôi mắt lấp lánh nước mắt, lại vô cùng xinh đẹp.
Cố Chính Tắc nhàn nhã đối diện với ý đồ xấu xa của mình, đè lại cánh tay đang ghim kim truyền dịch của cô, cúi người tiếp tục đùa bỡn với đầu lưỡi của cô, "Chuyện đó là có nguyên nhân."
Cố Khấu "Uhm uhm" quay đầu kháng cự, không biết lá gan lấy từ đâu ra, vừa đấm vừa đá hòng đẩy anh ra, gập một bên chân lên để ngăn cản anh tiếp tục đè ép xuống cơ thể mình, ".. Vì nguyên nhân gì a?"
Cố Chính Tắc nói: "Cậu ấy biết anh yêu em."
Cậu nhóc đó tuy rằng thừa nhận anh giúp cậu ấy giải bài tập rất giỏi nhưng cũng chỉ tạm tin tưởng anh không phải là kẻ ăn xong phủi đít bỏ đi mà thôi.
Chờ đến khi Cố Chính Tắc dẫn cậu ấy đi chợ mua thức ăn, mới nhịn không được mà hỏi anh ở trên xe: "Rốt cuộc anh thích chị tôi ở điểm nào?"
Cố Chính Tắc không lên tiếng, đến chợ chọn bừa một bó rau dưa, mua hai kí sườn, chọn một củ gừng tươi, lại qua sạp khác chọn nguyên liệu nấu ăn.
Cố Mang biết anh có nghe thấy nhưng lại không muốn trả lời, hoặc có thể do anh thấy không đáng để đi giải thích với một thằng nhóc miệng còn hôi sữa này.
Cuối cùng hai người quay trở lại xe, Cố Mang cúi đầu thắt dây an toàn. Cố Chính Tắc giống như đột nhiên thông suốt, quay đầu lại, vô cùng bình thản nói với cậu, "Là yêu."
Đây là lần đầu tiên Cố Chính Tắc nghĩ đến vấn đề này, nhưng nó chỉ mất của anh vài phút đồng hồ đã có thể suy nghĩ thấu đáo rõ ràng.
Tình cảm của anh dành cho Cố Khấu đơn giản gọn gàng, không có thích ở điểm nào bởi vì là yêu.
Mà Cố Khấu giống như một nhánh hoa bồ công anh được nắm chặt trong lòng bàn tay, một cái bông xù nương theo làn gió thổi tới chỗ anh, vướng vào sợi tơ tình ngay trên đầu quả tim.
Một giây một phút anh cũng không chờ được.
Cố Khấu mới đầu còn không kịp phản ứng lại những gì Cố Chính Tắc nói, còn ra sức giãy giụa ở dưới người của anh.
Cố Chính Tắc không theo ý buông tha cho cô mà ngược lại còn cắn môi cô, hôn trán cô, giống như thích đến không nỡ buông, nhưng lại nghiến răng nghiến lợi, "Cố Khấu, chúng ta yêu nhau đi."
Sau đó Cố Khấu không còn lộn xộn nữa, tùy ý để anh hôn, cánh tay trúc trắc nâng lên vòng qua cổ anh, vùi đầu vào hõm vai của anh, giống như chấp nhận buông xuôi trước hiện thực nghiệt ngã này.
Là tự cô một hai đòi phải về nhà, cũng là tự cô bám dính lấy Cố Chính Tắc không chịu bỏ, nhìn thế nào cũng là cô tự mình dẫn sói vào nhà, chuyện cô thích anh rõ ràng như vậy cho dù nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Cô còn có lý do để cự tuyệt sao?
Bàn tay của Cố Chính Tắc đốt lửa khắp nơi trên cơ thể cô, tâm hồn cô đang lạc trôi nơi khác để suy nghĩ: .. Mình có thể không cự tuyệt sao?
Quần ngủ hình gấu con của cô không biết đã bị cởi ra từ lúc nào, chân bị gập lại, tách ra, để lộ ra nơi yếu ớt nhất.

⬅ Trước Tiếp ➡