Cố Chính Tắc giống như nghe không hiểu ẩn ý của cậu, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ nhìn thoáng qua mấy hộp cơm hộp cháo mà mình cho người mang tới, "Chị cậu nói cậu phải ăn cháo."
Cố Khấu không nhớ rõ mình đã nói lời này khi nào, nhưng đúng là Cố Mang buộc phải thành thật mà ngồi húp tô cháo đó, cơm nước xong xuôi còn phải làm bài tập.
Thành tích của cậu không tệ nhưng cũng không tìm ra được đáp án của mấy bài biến thái mà thầy cô chọn ra, một bài như vậy đúng là không trách được lòng người căm phẫn.
Cố Chính Tắc ra ngoài hút thuốc, lúc đi vào có đi ngang qua sau lưng cậu, tiện tay chỉ một chút, "Đổi đường kẻ phụ đi."
Anh nói đúng, Cố Mang cũng không ngang ngược vô lý mà nhẫn nhịn thử làm theo cách của anh.
Làm xong môn toán lại đến môn lý, đến bài cuối cùng lại bí lần thứ hai, phương hướng làm bài và các bước đều đúng, nhưng cuối cùng lại tính ra một số âm vô cùng, vừa nhìn đã thấy không phải là đáp án đúng.
Cố Chính Tắc lại đi ngang qua nói, "Phần điện áp mở đầu tính sai rồi."
Đến bài tập Anh văn, lần này Cố Chính Tắc không đi ngang qua nữa mà Cố Mang chủ động đến hỏi, "Cái đó, em phải viết văn tiếng Anh.."
Cố Chính Tắc đang họp qua điện thoại với đối phương bên kia, ngừng lại một chút, "Chờ một lát."
Sau đó thu xếp công việc, bớt chút thời gian qua chỉnh sửa bài viết cho cậu, thay đổi cấu trúc câu, đổi một vài từ vựng làm bài văn hoàn chỉnh hẳn lên.
Làm một con người có lý trí, Cố Mang hoàn toàn bị anh thu phục.
Cố Chính Tắc kêu cậu thay quần áo cậu lập tức đi thay quần áo. Cố Chính Tắc kêu cậu đi ra ngoài mua đồ ăn, cậu lập tức đi theo. Cố Chính Tắc chọn mua đồ ăn, trả giá xong với ông chủ, đưa bóp tiền cho cậu, cậu ngoan ngoãn đếm tiền ra trả.
Tóm lại vẫn là theo cách thức quen thuộc -- Cố Chính Tắc muốn tính kế với ai, người đó chỉ cần nằm yên, không cần giãy giụa.
Cố Khấu nghe được câu cuối cùng, cũng chưa thấy cảm giác gì nhưng bên tai lại đọng lại hai câu nói:
"Anh nói phục hôn thì phục hôn à?"
"Vậy cậu nói ly hôn thì ly hôn?"
Trong đầu hai người họ bị úng nước hay sao.
Cố Khấu im lặng tìm muỗng đi thử cháo, lỗ kim gây ứ máu trên tay nhìn thật chói mắt. Cố Chính Tắc lấy cái muỗng, cô đành nhường anh, cẩn thận nói: "Cố tiên sinh, tại sao em ấy lại gọi anh là anh rể vậy?"
Anh không buồn ngẩng đầu lên, "Là tự cậu ấy kêu."
Thằng nhỏ trúng ngay sát chiêu của anh, không điên đảo thần hồn cũng uổng.
Nhưng Cố Khấu không có ý này, cô muốn hỏi anh tại sao lại kéo Cố Mang vào trong chuyện này.
Cố Chính Tắc tất nhiên hiểu rõ ý của cô nhưng cũng không muốn giải thích cặn kẽ với cô.
Cái gì cũng chưa xác định, cái gì cũng chưa làm rõ, từ sau khi nói câu chia tay, ngực cô vẫn nặng trĩu, cô vẫn chưa chuẩn bị xong gì cả.
Cố Khấu cảm thấy có lẽ tối qua đầu mình cũng bị úng nước nên mới một hai đòi về nhà.