Ngoài trời tuyết trắng xóa, mặc dù tuyết đã ngừng rơi nhưng vẫn còn đọng lại một lớp mỏng.
Cố Khấu chỉ nhớ hôm qua cô túm lấy tay áo của Cố Chính Tắc không chịu buông tay, không biết tại sao anh lại không chịu nằm xuống, rõ ràng cô đã rất lạnh.
Cố Chính Tắc nhét cô trở vào trong chăn, bất đắc dĩ nói: "Hôm nay không được."
Cố Khấu trấn tĩnh một hồi lâu, cuối cùng ngồi dậy, chậm chạp bò ra bên ngoài, đập vào mũi là mùi thức ăn, sau đó cô mới hiểu ra vì sao "Hôm nay không được."
Bởi vì Cố Mang cũng ở nhà.
Cố Mang ngồi trên bàn ăn chơi di động, Cố Chính Tắc đứng ở mép bàn xem một quyển sổ gì đó, tình cảnh giống y hệt như ngày đó Cố Mang và bạn cùng phòng của mình ở trong văn phòng nhà trường.
Cố Khấu nghi ngờ hai người họ đánh nhau.
Cố Mang gần đây đang sung sức, tuổi không lớn cũng không dễ bị lừa gạt nhưng Cố Chính Tắc cũng không phải là người lòng dạ hẹp hòi đi đánh một đứa trẻ. Mà Cố Mang cũng không đủ cho anh đá hai cái.
Cô là nửa kiệt sức nửa khiếp sợ, đang miên man suy nghĩ ở cửa phòng khách khoảng chừng nửa phút, cổ cũng sắp ngóc đến gãy thì hai người kia mới để ý đến bệnh nhân này.
Cố Chính Tắc vừa quay đầu đã phát hiện ra người đứng sau cửa, "Tỉnh rồi?"
Cố Mang đang gặm táo cũng quay đầu lại, nhìn thấy Cố Khấu, lập tức từ trên ghế nhảy xuống, đưa tay sờ trán của cô, "Chắc là hạ sốt rồi? Chị đúng là có khả năng đó, ngủ giống như một .. Chị trừng mắt với em làm gì?"
Cố Khấu cũng không biết tại sao mình lại trừng mắt với em trai, có điều không trừng không được.
Cô không biết chuyện của cậu và Cố Chính Tắc là như thế nào, muốn Cố Mang giải thích rõ ràng cho mình. Nhưng mà cậu em này lại không mấy sâu sắc, không đọc hiểu được ánh mắt của cô càng khiến cô mụ mị thêm.
Cố Mang đột nhiên dí sát mặt vào, nhỏ giọng nói: "Chị có thể chú ý hình tượng một chút được hay không? Mặc áo ngủ con nít cũng tạm được nhưng chí ít cũng phải chải cái đầu đã."
Cố Khấu thật sự váng vất đầu óc, đưa tay cào cào tóc.
Cố Mang vừa lòng kéo chị gái đi ăn cơm.
Mấy món ăn sắc hương vị đều không nguyên vẹn, có thể nói là thảm không dám nhìn, không biết là ai đang muốn đầu độc người khác, Cố Khấu không dán động đũa, cũng may Cố Chính Tắc rót cho cô ly nước, "Uống thuốc trước đã."
Cố Mang và Cố Chính Tắc cũng không ai chịu nhường ai, giống như là có thâm thù đại hận.
Cố Khấu không biết nên giải vây như thế nào, vừa muốn uống nước, vừa suy nghĩ.
Thuốc vừa mới nuốt xuống, cô đột nhiên nghe Cố Mang nói: "Anh rể, chị em bị câm rồi hở?"
..Anh rể?
Anh là anh rể của nó vậy!
Cố Mang và Cố Chính Tắc cũng không ai chịu nhường ai, giống như có thù oán thật sự.
Cố Khấu không biết mình nên giải vây như thế nào, vừa nghĩ vừa uống nước.
Một viên thuốc vừa mới nuốt xuống thì cô đột nhiên nghe thấy Cố Mang nói: "Anh rể, chị em bị câm hở?"
Anh rể?
Ai là anh rể của nó vậy.