⬅ Trước Tiếp ➡
Uống thuốc xong còn quấn chặt chăn nhưng vẫn cứ lạnh run từng cơn.
Cả đêm cô hầu như không ngủ, buổi sáng hỏi Vương Thi Giai: "Hôm nay em có thể xin nghỉ không?"
Dáng vẻ cô tiều tụy đáng sợ, Vương Thi Giai do dự một chút, "Cảnh quay ở đoàn phim có thể sửa, chỉ có điều.. Chính là tối nay có lễ trao giải không thể từ chối được."
Diễn mấy cảnh liên tiếp đã đến chiều, Cố Khấu khom người đến mức không thể đứng thẳng nổi. Ngay cả đạo diễn Ngô cũng nhìn ra được cô không bình thường, "Cô đừng quay nữa, kết thúc công việc đi."
Nhóm biên tập của đoàn phim lập tức chỉnh sửa lại thứ tự cảnh quay.
Cố Khấu xin lỗi, trở về khách sạn nghỉ ngơi một lát rồi lại theo Vương Thi Giai lên xe trở về thành phố.
Lâm Văn Phi không yên tâm, sờ trán của cô xong thì leo lên xe, "Như vậy không được, sau khi kết thúc em theo anh đi bệnh viện."
Lúc đến phòng chờ, Dương Diệu Nghi đưa kịch bản đêm nay cho cô.
Cố Khấu xem xong thì cảm thấy mình có chuyện không hay, bởi vì công ty gọi cô đến đây không phải làm linh vật ở dưới khán đài mà còn thu xếp nhiệm vụ trao giải cho cô, cố ý cho cô trao giải, "Người mới của năm", để cô phải lộ mặt ra.
Cố Khấu nói: "Chị Diệu Nghi, em bị ho, có thể mời người khác được không.."
Dương Diệu Nghi an ủi cô, "Chỉ cần lên sân khấu là không có việc gì, hơn nữa không phải Trần Kỳ đi cùng em hay sao? Cứ yên tâm đi đi."
Đúng là như vậy, trước khi lên sân khấu Cố Khấu cởi áo khoác lông vũ ra, lạnh đến mức run lẩy bẩy, ho cũng ho không ra, chỉ có thể cầm chắc kịch bản trong tay, cũng với Trần Kỳ mỗi người nói một câu, chậm rãi đọc tên người được đề cử."
Giải người mới của năm cũng có mặt của Đỗ Dương, màn hình nhanh chóng lướt qua nữ diễn viên xinh đẹp ngồi bên dưới. Cố Khấu còn không kịp lật qua trang danh sách, Đỗ Dương dường như biết mình không có khả năng tranh giải cho nên cười xã giao một chút.
Chờ đến khi các nữ diễn viên đều váy áo đi lên sân khấu, toàn thân Cố Khấu bắt đầu nhũn ra, đành phải đỡ lấy bục phát biểu bên cạnh.
Trần Kỳ nhìn thấy sắc mặt cô không được tốt, nhỏ giọng hỏi, "Làm sao vậy?"
Cố Khấu một câu cũng không nói ra được, nhiệt độ trong nhà không cao nhưng trên trán cô toàn là mồ hôi.
Chờ đến khi nữ hậu cần mang cúp đưa cho người đoạt giải, Trần Kỳ nhìn thấy cô đã đứng không vững, vội vàng đem lời phía sau ba câu nhập một, sau đó nửa đỡ nữa kéo nhanh chóng đỡ cô đi xuống dưới sân khấu, vừa khuất màn hình liền hỏi: "Trợ lý của Cố Khấu ở đâu?"
Lâm Văn Phi đỡ lấy cánh tay của cô, lớn tiếng nói gì đó.
Bên tai của cô đều là tiếng "ong ong" mờ mịt liếc nhìn Lâm Văn Phi một cái, " .. Đàn anh, em không nghe thấy gì."
Sau lưng cô là mồ hôi ướt đẫm.
Lâm Văn Phi hơi hoảng sợ, để cô đứng chờ tại chỗ, một bên kêu Vương Thi Giai đi chuẩn bị xe, một bên đi tìm áo khoác của Cố Khấu.
Cố Khấu đứng tựa vào thành tường, không biết là ai đẩy cửa bước vào, kêu cô tránh ra, "Cho qua, tôi lấy chút đồ."

⬅ Trước Tiếp ➡