⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc ngậm thuốc lá trong miệng hất cằm một cái, ý kêu Cố Khấu qua phòng kế bên tránh mặt.
Cố Khấu ôm một bó cúc vàng châu Phi qua phòng kế bên tránh mặt, ngồi ngây ngẩn một hồi, nhàm chán lấy điện thoại ra chơi, còn nghe được vài tiếng nói chuyện của Cố Chính Tắc ở bên ngoài.
Lý tổng hình như là một người đàn ông trung niên, giọng điệu nói chuyện chắc nịch dứt khoát, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười, không biết Cố Chính Tắc ở trước mặt Lý tổng có cao thâm khó đoán như vậy hay không, cô chỉ nghe được tiếng của Lý tổng đang nói: "Bọn họ là chó cùng rứt giậu, trong phạm vị thành phố mà cũng dám dùng thủ đoạn này, nghe nói đầu xe đều bị đâm móp méo? May mắn là buổi tối ít xe, Cố tổng cũng có thắt đai an toàn, nếu không đã thỏa mãn nguyện vọng của bọn họ rồi."
Thì ra là do tai nạn xe.
Cố Khấu vừa nghe tới mấy chữ đó thì nghĩ đến ba mẹ của mình, lồng ngực bỗng cảm thấy thắt lại. Cô không muốn nghe tiếp nữa nên kéo nón xuống, che hai tai lại.
Sau đó cô chợt nghe thấy giọng của Cố Chính Tắc: "Nói chuyện chính đi."
Sau đó cô không nghe rõ gì nữa.
Mà cô thật sự cảm thấy hơi nóng, Cố Chính Tắc tiễn Lý tổng đi rồi đẩy cửa bước vào trong, chỉ thấy một đồ đệ khổ hạnh đang đỏ rần cả mặt, dựa vào giường đọc kịch bản.
Thật ra cả người Cố Khấu đều đau, hôm nay lại ngàn dặm xa xôi vào trong thành phố thăm bệnh nên có chút vất vả, ngồi một hồi lại càng đau hơn nên cô không gắng gượng nữa, bò thành hình chữ X ở trên giường, nhìn thấy anh bước vào thì nhanh chóng cắn răng trợn mắt muốn ngồi dậy, bị anh nhấn xuống sau eo một chút, ý nói cô không cần đứng dậy, "Anh không nằm."
Cố Khấu chưa từng bê tha như vậy ở trước mặt người khác, càng đừng nói đến là Cố Chính Tắc, trong nhất thời cô cảm thấy bồn chồn, "Em là đến thăm anh, anh đứng em nằm bò còn ra thể thống gì?"
Cố Chính Tắc lại không để ý đến như vậy, "Không phải em đang đau sao? Đau thì cứ nằm đi."
Lời anh nói ra cứ như đang mắng chửi người khác, Cố Khấu theo bản năng tính bò dậy, "Bây giờ em không có đau.. Hở?"
Cố Chính Tắc nói ra lời này làm cô không kịp phòng ngờ, Cố Khấu ở trước mặt anh luôn là không theo kịp với tiết tấu của anh, cố sức ngẩng đầu cả nửa ngày mới biết được ý anh nói là cả người cô đều bị thương nên đau nhức.
Thì ra là anh biết.
Có lẽ là Vương Thi Giai nói cho Dương Diệu Nghi, Dương Diệu Nghi lại nói cho anh biết, tóm lại là anh trách cô tại sao không báo cho anh biết sớm.
Nhưng thật ra tối hôm đó Cố Khấu đã muốn nói cho anh biết nhưng điện thoại lại bị Lâm Văn Phi ném ra xa, mà cô lại không có sức bò đi lấy, buổi sáng hôm sau lại vội vàng xuống lầu đi trang điểm nên lại quên mất, cứ như vậy kéo dài đến buổi tối ngày thứ ba làm tình huống trở nên rất xấu hổ -- Cô cũng không dễ dàng gì mà gọi điện thoại cho Cố Chính Tắc nói không đầu không đuôi: Cố tiên sinh, hôm trước em bị người ta đánh.

⬅ Trước Tiếp ➡