Cố Khấu lúc này mới rõ ràng là lúc vừa mới xuống máy bay cô diễn xuất quá mượt làm Cố Chính Tắc tưởng rằng vẻ mặt lưu luyến không muốn rời xa của cô là thật.
Cố Khấu trong lúc nhất thời chỉ muốn đâm đầu vào tường, ".."
Nhưng ván đã đóng thuyền, bầu không khí trong xe ngày càng xuống thấp, giống như đang có máy hút không khí trong xe đi, đầu Cố Khấu cảm thấy như đang xoay mòng mòng.
Cố Khấu nhìn vẻ mặt lạnh như nước đá của Cố Chính Tắc, tưởng tượng thử đêm nay cô sẽ trôi qua như thế nào, trong lòng càng cảm thấy bồn chồn hơn, vội vàng nói: "Cố tiên sinh, anh có muốn uống trà sữa trân châu không? Gần đây có cửa hàng Dụ Viên uống rất ngon."
Cố Chính Tắc giống như mới bị ai thả xuống từ trên đĩa bay, tiếp tục tìm tòi nghiên cứu gương mặt của sinh vật nữ đang ngồi trước mắt.
Chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng biết người như Cố Chính Tắc không bao giờ đụng đến mấy loại đồ ăn vặt này, gương mặt Cố Khấu thoáng chốc ửng hồng.
Tài xế nhịn không được, đành chen lời: "Cô Cố muốn uống vị gì? Tôi đi mua cho cô."
Cố Khấu vội vàng lấy túi xách, "Để tôi tự đi mua là được rồi! Chỉ cần 3 phút thôi!"
Lúc học cấp 3 cô cũng chưa từng liều mạng chạy một trăm mét như vậy, cuối cùng lúc cầm túi trà sữa chạy về vẫn bị Cố Chính Tắc nhắc nhở: "Em đi hết 7 phút."
Người này đúng là quỷ hẹp hòi, Cố Khấu không muốn nhiều lời nữa, thở hồng hộc đưa cho tài xế một ly trà Ô Long, đưa một ly Hồng trà khác cho Cố Chính Tắc, "Vâng, vâng, đã để Cố tiên sinh phải đợi, mua ở Dụ Viên phải đợi hơi lâu."
Hôm nay Cố Khấu vừa là "Siêu thị Ngày ngày làm tiên" vừa là "Trà sữa Dụ Viên", Cố Chính Tắc đại khái là bị cô làm hạ giá rồi, dọc đường cũng không nói gì, nhưng cũng không có dò hỏi, mặt mày thờ ơ lạnh nhạt đưa Cố Khấu đi ăn cơm, sau đó dặn dò khách sạn chuẩn bị phòng cho anh.
Cố Khấu nắm chặt túi trà sữa, cúi đầu khom lưng theo anh đi suốt đoạn đường, cuối cùng Cố Chính Tắc thấy có chút kỳ lạ, nghi ngờ nhìn xuống cái túi trong tay cô.
Cố Khấu vội vàng giải thích: "..Em chưa có ăn hết trân châu."
Cố Chính Tắc có lẽ cảm thấy hôm nay cô làm mất mặt anh quá rồi nên tự đi tắm trước, để Cố Khấu một mình ở trong phòng ăn trân châu.
Chờ anh tắm rửa xong đi ra, Cố Khấu lại cầm túi đi vào phòng tắm, mần mò hồi lâu mới dò dẫm bước ra ngoài, "Cố tiên sinh? Em tắm xong rồi."
Cố Chính Tắc dựa vào đầu giường đọc sách, không ngẩng đầu, giống như đang kêu chó con, "Lại đây."
Cố Khấu đi đến mép giường, đem hai đầu dây lưng của áo tắm để vào trong tay anh, ý bảo anh cởi ra, sau đó chấp hai tay mình ra sau lưng, mím môi, vẻ mặt thấp thỏm chờ mong.
Chỉ là một đêm bình thường như mọi đêm mà cô lại có thể bày ra một chút tình thú.
Ngón tay Cố Chính Tắc nắm chặt áo choàng tắm của cô, từ từ kéo ra, Cố Khấu hơi rụt vai lại, hiển nhiên là cô thẹn thùng nhưng vẫn để mặc anh cởi dây lưng của mình.