⬅ Trước Tiếp ➡
Tiếng khóc thanh thúy vang lên trong thang máy yên tĩnh, tia nước cứ ào ạt chảy ra đầy đất.
Cố Khấu không biết mình bị làm sao, sửng sốt một chút, cả người không tự giác rung lên, nước mắt lập tức rơi lã chã.
Toàn thân xương cốt của Cố Chính Tắc như rã rời, thỏa mãn xoa bụng cô, khàn giọng hỏi: "Sao lại khóc?"
Cố Khấu che hai mắt không chịu nói chuyện.
Cố Chính Tắc hiểu được, chỉ cảm thấy buồn cười, cắn lỗ tai cô nói lời châm chọc: "Em đã quên lần trước xem phim người lớn như thế nào?"
Cố Khấu đỏ mắt nhìn anh một cái nhưng vẫn mù mờ không rõ.
Cố Chính Tắc mở ra cửa thang máy, ôm cô trong ngực đi ra ngoài, thờ dài nói: "Ngốc, là em cao trào nên ra nước."
Lần yêu này phải nói là biến thái đến cực điểm, ít ra đối với Cố Khấu là như vậy. Cô rên rỉ rất lâu mà vẫn không hồi thần lại được, vừa mới vào phòng đã chui nhanh vào phòng tắm không dám ló đầu ra.
Cố Chính Tắc gõ cửa rất nhiều lần cô mới cúi đầu đi ra ngoài, không nói tiếng nào chui tọt vào trong chăn. Không ngờ được hôm nay Cố Chính Tắc tinh trùng xông lên não, lại lôi cô từ trong chăn ra ngoài, đè lên giường hết lần này đến lần khác, buộc cô nâng mông nhỏ của mình lên, thẳng tiến vào từ phía sau làm huyệt nhỏ sưng đỏ không khép lại nổi. Lời hay không nói mà lời thô bỉ lại cứ lải nhải bên tai: "Lúc nãy em mới phun nước, lấy đâu ra nhiều nước để chảy tiếp vậy?"
Cố Khấu làm đến cuối cùng thì tay cũng không có sức nâng nổi, cũng bỏ hết mặt mũi, vừa chui vào chăn ngay lập tức say giấc nồng.
Mãi cho đến sáng ngày hôm sau, Cố Khấu mới nhớ tới hôm qua trong lúc đang chìm trong cuộc yêu cháy bỏng Cố Chính Tắc không có mang bao, ngay tức thì cô cảm thấy cơ thể không được tự nhiên, lén tìm kiếm thông tin về việc sử dụng thuốc trên mạng rồi nhẹ tay nhẹ chân đi xuống lầu.
Cũng may khách sạn này ở gần trung tâm thương mại của thành phố, dưới lầu có tiệm thuốc mở cửa 24 giờ.
Cô uống xong thuốc rồi quay trở về phòng.
Cố Chính Tắc đã dậy rồi, đang ngồi ăn sáng, đọc báo ở trước cửa sổ sát đất, "Đi đâu vậy?"
Cố Khấu đưa ly trà sữa trân châu mà mình cố tình mua cho anh xem, "Anh uống không?"
Cố Chính Tắc híp mắt đánh giá cô một lượt, nhìn sơ qua đã biết chiêu trò của cô, "Em đi mua thuốc à."
Logic của quỷ tài Cố Chính Tắc
Cố Chính Tắc luôn luôn rất cẩn thận, Cố Khấu biết điều đó bởi vì hai người hoàn toàn không bình đẳng, nếu thật sự làm ra chuyện gì ngược lại sẽ gây phiền toái, thế nhưng cô vẫn có chút xấu hổ.
Cũng may Cố Chính Tắc không để ý, ngược lại còn hỏi cô: "Khi nào về thành phố T?"
Cố Khấu trả lời: "Hôm nay không có lịch trình nên Vương Thi Giai mua cho em vé máy bay buổi tối."
Cố Chính Tắc nhấp một ngụm cà phê Americano, "Nói cô ấy hủy vé đi. Tranh thủ thu dọn hành lý, giữa trưa chúng ta cùng bay về." Nói xong thì đứng dậy đi tắm.
Tiếng nước trong phòng tắm ào ào vang lên, Cố Khấu vừa nhâm nhi miếng trứng ốp lết, vừa suy nghĩ: Từ khi nào mà Cố Chính Tắc lại rỗi rãi như vậy?

⬅ Trước Tiếp ➡